6.17.2020
THIÊN CHÚA BA NGÔI - Thánh Benedict giúp một cậu bé sống lại

Một buổi sáng kia, các đan sĩ cố gắng khuân một hòn đá cần thiết để xây đan viện mới, nhưng vô hiệu! Các thầy không thể nào lay chuyển được nó. Bốn người xúm nhau kéo, giật, rồi 8 người, rồi 12 người. Nhưng hòn đá vẫn trơ trơ, vững như đồng. Sau cùng, các đan sĩ chạy đi cầu cứu Đan phụ.
Khi đến nơi để xem xét sự tình, ngài làm dấu thánh giá trên hòn đá, tức thì một người có thể nhắc nó lên nhẹ nhàng; các đan sĩ kháo láo với nhau:
- Ma quỷ đang ngồi trên hòn đá ấy, nhưng nó chẳng chống lại nổi với dấu thánh giá và những lời cầu nguyện của cha Đan phụ đâu.
Biển Đức vừa rời các đan sĩ, ngay sau khi xảy ra vụ hòn đá, thì lại bỗng nghe tiếng kêu cứu. Những ngọn lửa khổng lồ đang hừng hực bốc lên; nhà bếp của đan viện đang bốc cháy!
- Thưa cha, làm thế nào bây giờ ? Chúng ta không có đủ nước để dập tắt lửa ?
Biển Đức đưa mắt nhìn nhà bếp đang cháy, rồi nói:
- Các thầy hãy làm dấu thánh giá trên mắt của mình rồi nhìn lại thử xem !
Các đan sĩ làm theo lời ngài dạy, và ngọn lửa khổng lồ đã biến đâu mất. Biển Đức nói một cách bình tĩnh:
- Lại ma quỷ nữa nó thích gây khổ cực cho chúng ta.

Sau đó, một thầy vâng lời Đan phụ đi vào nhà bếp. Rồi thầy trở ra cho hay rằng một pho tượng bằng đồng vừa mới được khám phá ngay dưới chỗ hòn đá nặng, và trước đó Đan phụ đã ra lệnh đập vỡ nát rồi, nay vẫn trở lại nguyên như cũ. Biển Đức liền âm thầm bước vào nhà bếp, cầm búa đập pho tượng nát tan tành, rồi trở ra với các đan sĩ, bình tĩnh nói:
- Đừng sợ gì cả, các thầy ạ. Cha nghĩ rằng giờ đây tất cả đều xuôi thuận. Ma quỷ sẽ thôi phá phách chúng ta trong một thời gian. Hãy an tâm và tiếp tục công việc.
Đan phụ đã nói đúng. Trong vòng ít ngày, sự an bình đã trở lại Montê Cassinô và các đan sĩ đã xúc tiến rất nhan công việc xây cất. Lần này, không phải là một đan viện bằng gỗ, song là bằng đá, một thứ vật liệu có rất dồi dào trên đỉnh núi. Nhưng vào một buổi sáng kia, trong lúc các đan sĩ đang bận xây một bức tường, thì những viên đá họ đã xây bỗng rời ra. Rồi cả bức tường sụp đổ giữa tiếng kêu la inh ỏi. Khi bụi không còn bốc lên, người ta khám phá ra thi thể của một em hiến sinh bị chôn vùi trong đống gạch vụn.

Đó là Sêvêrô, con trai của một viên chức Rôma. Cậu đã bị đá sập đè chết. Rất kinh hãi, các đan sĩ liền khám nghiệm thi thể cậu bé. Phải chăng đây cũng lại là một trò đùa của ma quỷ. Phải chăng đây cũng chỉ là ảo ảnh giống như ngọn lửa đốt nhà bếp? Nhưng các đan sĩ đều buồn rầu vì nhận ra rằng Sêvêrô đã chết thật. Xương cậu bé bị gãy nát. Một đan sĩ liền kêu lên:
- Đừng vội thất vọng! Hãy mang chú ấy đến cha Đan phụ. Lời cầu nguyện của ngài rất có hiệu lực, biết đâu…
Rồi họ khiêng thi hài cậu bé đi. Trong chốc lát, đầu đuôi câu chuyện được tường thuật rành rẽ cho Biển Đức. Ngài tái mặt khi trông thấy khuôn mặt cậu bé đầy máu và bụi đất. Ngài thầm thĩ đau đớn:
- Cũng lại ma quỷ nữa! Các thầy ạ, nó ghét chúng ta biết bao!
Các đan sĩ thinh lặng. Sêvêrô là một cậu bé làm việc rất giỏi và nhanh nhẹn. Tai họa khủng khiếp này làm ai cũng thương tiếc cậu. Đan phụ ra hiệu cho các đan sĩ lui ra, bình tĩnh nói:
- Các con hãy trở lại làm việc và nhớ cầu nguyện cho cha.

Khi còn lại một mình, Biển Đức quỳ xuống bên cạnh thi hài cậu môn đệ niên thiếu. Mắt ngài đẫm lệ. Ngài nhớ lại ngày ngài trốn khỏi Rôma để đi ẩn tu, lúc mới mười mấy tuổi. Ngài nhủ thầm: Ta được sức khỏe dồi dào, Thiên Chúa luôn quảng đại với ta; ta chưa hề bị một tai họa kinh khủng nào cả !
Rồi ngài bắt đầu chậm rãi đọc kinh sốt sắng như thường lệ. Ngài kêu xin Thiên Chúa, vì công nghiệp Đức Kitô đã chịu đau khổ và chịu chết, thương xót và nghe lời ngài khẩn nguyện; ngài xin Chúa ban lại sự sống cho thi thể lạnh ngắt của cậu bé. Ngài thầm thĩ:
- Sêvêrô đã được trao cho con coi sóc. Giờ đây, vì vâng lời con mà bị tai nạn. Lạy Cha trên trời, xin Cha xót thương người cha nơi trần thế. Xin Cha biểu dương quyền lực của Cha trên núi này, để tất cả mọi người đều mau chóng nhận biết quyền năng của Cha và tôn thờ Cha.
Thời giờ trôi qua, các đan sĩ làm việc tại nơi bức tường đổ, ngước nhìn lên, bỗng thấy Đan phụ đang chậm rãi tiến lại gần họ. Cạnh ngài có một gương mặt quen quen. Một tu sĩ bỗng kêu lên:
- Ngợi khen Chúa ! Kìa Sêvêrô !
Cả nhóm đầu xôn xao. Chính là Sêvêrô, khuôn mặt và áo quần sạch bong không còn dính máu me bụi bặm. Cậu khỏe mạnh hoàn toàn và bước đi không chút khập khiễng. Khi hai cha con dừng lại cách đó ít thước, họ nghe Đan phụ bảo cậu bé:
- Con lại làm việc đi. Vừa mới đây ma quỷ đã trêu chọc chúng ta và phá hoại tất cả công trình chúng ta đó !
Cậu bé cúi đầu vâng lệnh và hăng hái chạy ngay lại chỗ cậu thường quen làm. Bề ngoài trông cậu dường như không hề ý thức được sự việc vừa xảy ra trước đó một tiếng đồng hồ. Nếu cậu có hơi bối rối, thì đó lại là vì lý do khác.
Cậu tự hỏi: Tại sao ta lại đi cùng với Đan phụ như thế này ? Sao ta đang làm lại bỏ đi đâu thế kia ?



KÍNH THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU