ngày 21 tháng 05 năm 2016 - người đăng: admin

PHÉP LẠ THÁNH THỂ TẠI LỘ ĐỨC

Kể từ cuộc hành hương toàn quốc Pháp đầu tiên vào năm 1888 các cuộc hành hương Lộ Đức nối tiếp đều mang một nét đặc thù. Đó là các cuộc rước kiệu Thánh Thể trọng thể, bày tỏ lòng tôn sùng kính yêu của các tín hữu Công Giáo đối với Chúa GIÊSU KITÔ ẩn mình trong bí tích Thánh Thể.Thế nhưng, năm 1888 là năm đáng ghi nhớ nhất.
Nữ Trinh Rất Thánh MARIA tự ẩn mình đi để làm nổi bật nét đẹp uy linh cao cả của Chúa GIÊSU KITÔ, Người Con Chí Thánh ẩn mình trong bí tích Thánh Thể. 18 thế kỷ sau cuộc đời dương thế của Đức GIÊSU KITÔ nơi Thánh Địa, các tín hữu hành hương Lộ Đức như sống lại quang cảnh ghi trong Phúc Âm:

Chúa Cứu Thế khải hoàn tiến vào thành Giêrusalem, hàng ngàn người hiện diện đã lớn tiếng tung hô Hosanna - Vạn Tuế Con Vua Đavít. Và Chúa GIÊSU đi qua, vừa chúc lành đám đông vừa chữa họ khỏi tất cả bệnh hoạn tật nguyền, thể theo ước nguyện thầm kín của từng người thành khẩn kêu cầu cùng Ngài.

Tờ Nhật Ký Lộ Đức - Le Journal de Lourdes, số xuất bản tháng 8 năm 1888 đã tường thuật tỉ mỉ biến cố trọng đại như sau.

Lời kinh Magnificat - Linh hồn con ngợi khen Chúa - là lời kinh có âm vang thật đặc biệt tại Lộ Đức, bởi vì, đó là lời kinh được các tín hữu diễn tả lòng cảm tạ sâu xa về các ân huệ nhận lãnh. Và ngày 21-8-1888, lời kinh Magnificat này mang trọn chiều kích ngợi khen cùng tri ân của đoàn người hành hương. Phải thành thật thú nhận rằng, nếu được phép soi thấu tâm tư kín ẩn của từng người, hẳn chúng ta sẽ đọc được phép lạ Đức Mẹ ban trên bình diện thiêng liêng. Thế nhưng, ngày hôm ấy, Đức Mẹ như giả điếc làm ngơ trước mọi lời khấn cầu của con cái Mẹ, đang lê lết vì các khổ đau phần xác. Không một bệnh nhân nào được Đức Mẹ chữa lành.

Thêm vào đó, ngày đầu tiên của cuộc hành hương toàn quốc Pháp đã kết thúc trong thảm sầu như bầu khí ảm đạm của cả ngày. Vào lúc đoàn tín hữu xếp hàng đôi, tay cầm nến sáng, chuẩn bị cuộc rước đuốc kính Đức Mẹ Lộ Đức, thì hỡi ôi, trời bỗng lên cơn giông tố bão bùng, mưa đổ như trút nước. Mọi người nhanh nhân tìm chỗ trú ẩn .. Đâu ai ngờ rằng, thử thách này tiên báo ngày mai tươi sáng hơn, không xóa mờ trong tâm trí.

Chứng kiến cảnh tượng buồn thương của các tín hữu hành hương - tuy vẫn giữ vững lòng tin cậy mến -, Trời Cao đã gợi ý cho một linh mục thánh thiện. Cha thầm nghĩ: “Tại sao không tổ chức một buổi rước kiệu Mình Thánh Chúa, mang Chúa GIÊSU Thánh Thể đi qua giữa đoàn bệnh nhân? Tại sao không khuyến khích các tín hữu dâng lên Chúa GIÊSU Thánh Thể lời tung hô đi kèm lời khẩn cầu chữa lành bệnh tật phần xác, y như khi Chúa GIÊSU còn sống nơi dương thế?”

Lời đề nghị của vị linh mục thánh thiện được Cha Picard hân hoan tiếp nhận. Cha tức khắc thu thập những câu chúc tụng, các lời van xin ghi trong Phúc Âm rồi in trên một tờ giấy khổ nhỏ và phân phát cho các tín hữu hành hương. Đúng 4 giờ chiều ngày 22-8-1888, Mình Thánh Chúa GIÊSU được long trọng rước ra từ Đền Thánh, đi giữa đoàn tín hữu hành hương tay cầm nến sáng. Sau khi đoàn rước đi qua Hang Đá Đức Mẹ Lộ Đức, các lời khẩn cầu bắt đầu vang lên với trọn nhiệt tâm, nhiệt huyết, không thể nào diễn tả cho hết. Khi đầu đoàn rước tiến ra bờ sông Gave, mọi người hiện diện cùng có chung một tư tưởng: “Lộ Đức không còn là Lộ Đức mà là thành Giêrusalem thời Chúa GIÊSU KITÔ. Chúa Cứu Thế đang xuất hiện sống động và khải hoàn với những công trình kỳ diệu .. Suốt đời, tôi sẽ không bao giờ quên tiếng kêu, quên đám đông cùng với các lời khẩn thiết hòa lẫn nước mắt chan hòa tuôn rơi”.

Một luồng gió thánh linh đầy phấn khởi thổi trên đầu mọi tín hữu hiện diện. Từ trên các băng-ca, các chiếc giường, các xe lăn, những bệnh nhân đang đau đớn nơi thể xác, đồng thanh van xin. Hòa nhịp với lời cầu thống thiết, toàn thể các tín hữu hành hương cũng cất tiếng kêu xin, lập lại lời của người bất toại và người mù thành Giêricô thưa cùng Chúa GIÊSU rằng: “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn, xin Ngài chữa con lành bệnh!”

Đức Mẹ hiện ra tại Lộ Đức.

Ngay lúc ấy, trước Hang Đá Đức Mẹ, ở giữa đám đông, ở giữa tình thương trìu mến, ở giữa những gì thâm sâu nhất, cao cả nhất trong tâm hồn con người, trước mặt Con Thiên Chúa phúc lành, trước sự chứng kiến của toàn dân nước Pháp, 8 người bệnh nằm liệt giường được chữa khỏi và đứng thẳng lên: “Surge, tolle grabatum tuum et ambula - Hãy đứng dậy, vác giường mà về nhà đi!”, Mát-thêu, chương 9 câu 6.

Làm sao diễn tả cho hết quang cảnh cảm động trên đây? Khi lời kinh Magnificat long trọng cất lên, vang dội và chiến thắng, không ai cầm được nước mắt cảm tạ và tri ân.

Người ta dễ dàng tưởng tượng ra quang cảnh đầy phấn khởi của buổi lễ cử hành ngay đêm hôm ấy. Cuộc rước đuốc diễn ra trong vòng hai tiếng đồng hồ, làm sáng rực toàn khu vực Trung Tâm Thánh Mẫu Lộ Đức: từ Hang Đá cho đến Đền Thánh và mọi lối đi dọc theo bờ sông Gave. Sau khi hát Kinh Tin Kính, đoàn tín hữu hành hương vang lên những lời chúc tụng như: Vạn tuế Chúa GIÊSU KITÔ! Vua Chiến Thắng! Vạn Tuế Đức Bà Lộ Đức! Hoan hô Đức Thánh Cha Lêô 13!

Sáng hôm sau 23-8-1888, muôn người như một, chỉ mở miệng để nói về cuộc rước kiệu Mình Thánh Chúa và biến cố xảy ra vào buổi chiều hôm trước. Vì thế, mỗi người tự nguyện sẽ tham dự cuộc kiệu Mình Thánh Chúa vào lúc 4 giờ chiều hôm ấy. Nói thế để hiểu rằng, toàn khu vực Trung Tâm Thánh Mẫu Lộ Đức đông chật tín hữu hành hương. Hàng trăm bệnh nhân nằm trên cáng được khiên ra đặt trên lối đi.

Khi Chúa GIÊSU Thánh Thể xuất hiện, tức khắc tái diễn quang cảnh xảy ra vào buổi chiều hôm trước. Hay nói đúng hơn, mọi tâm hồn như sốt sắng hơn, cảm động hơn và phấn khởi tươi vui hơn. Mọi người cất tiếng hát, đọc kinh và kêu cầu với những lời ghi trong Phúc Âm: “Lạy Chúa GIÊSU, xin thương chữa lành chúng con! Lạy Chúa GIÊSU, kẻ Thầy yêu đang ốm nặng!” Người đau bệnh cũng như kẻ lành mạnh, tất cả đều giơ tay khẩn thiết hướng về phía Mình Thánh Chúa.

Thế là, Chúa GIÊSU Thánh Thể Lộ Đức liền ra tay ban phúc lành, đáp trả lời kêu cầu của mọi người thiện tâm. Một chủng sinh bị bệnh đang ở giai đoạn cuối đời, liền đứng thẳng lên khỏi chiếc cáng đang nằm, và mạnh dạn tiến bước theo sau chiếc kiệu Mình Thánh Chúa. Rồi một bệnh nhân thứ hai và một bệnh nhân thứ ba, cũng đứng lên hân hoan bước theo sau Chúa GIÊSU Thánh Thể.

Các nhân viên khiêng cáng phải khó nhọc lắm mới giữ được các bệnh nhân nằm im. Mọi người như cuốn hút vào bầu khí hân hoan phúc lành, cảm tạ và tri ân. Khi ba người khỏi bệnh tiến gần đến Hang Đá Lộ Đức giữa tiếng vỗ tay vang dội, thì những vụ khỏi bệnh khác được tiếp diễn. Một người, hai người, rồi nhiều người được lành mạnh, đứng thẳng lên và vui tươi nhập bọn với anh chị em khác.

Ôi, diễn tả sao cho cùng những tâm tình kín ẩn của mọi người hiện diện lúc ấy. Không ai bảo ai, tất cả đồng thanh cất tiếng tung hô: “Hosanna - Vạn tuế Con Vua Đavít! Chúc tụng Đấng nhân danh Thiên Chúa mà đến!”

Kể từ sau biến cố trọng đại ấy, hàng năm khi diễn ra các cuộc rước kiệu Mình Thánh Chúa nơi Hang Đá Lộ Đức, các tín hữu hành hương như cảm thấy lòng mình tràn ngập lòng tin/cậy/mến đối với Mình Thánh Chúa GIÊSU và không ngớt lời chúc tụng ngợi khen. Và Chúa GIÊSU Thánh Thể cũng rộng tay ban phát các ơn lành hồn xác cho tất cả những ai cầu khẩn Ngài với trọn lòng tin/cậy/mến.

*******************

* BÀI 2:

LỘ ĐỨC : MỘT PHÉP LẠ ĐÃ XẢY RA.


« Cô ạ, một phép lạ đã xảy ra trong tối qua. Khi thằng bé nhà tôi hầu như tắt thở, thì chồng tôi đứng dậy và nói với tôi: ‘Anh muốn nhìn con lần cuối’. Tiếp đến, sau khi do dự một lát, ông ta đã lấy hết can đảm và nói với tôi: ’Sáng mai, em hãy đưa anh đi gặp một vị Linh Mục’…»

Trong tờ báo «Hang Đá Lộ Đức» số ra ngày 27.11.1960 đã đăng tải một phép lạ vĩ đại thuộc lãnh vực tinh thần đã xảy ra tại một thành phố nước Pháp.

Số là cách đó mấy năm ở tại một nhà thương có một bé trai mới 12 tuổi bị một thứ bệnh nguy hiểm, người mọc đầy ung nhọt, lở láy đau đớn vô cùng, khiến em hầu như không cử động được nữa. Tuy thế, em luôn vui vẻ và cám ơn tất cả những sự giúp đỡ của mọi người đã dành cho em. Trong khi biết mình không còn hy vọng có thể sống được nữa, em vẫn không buồn bã thất vọng, em chỉ ước ao một điều duy nhất là được đến kính viếng hang đá Đức Mẹ Lộ Đức mà em đã được nghe nói đến từ lâu rồi. Tuy nhiên, cha em là một đảng viên cộng sản quá khích khét tiếng và khiến cả mẹ em cũng phải theo ông luôn. Vì thế cha em đã hoàn toàn phản đối việc làm «mê tín» đó, ông cương quyết không cho phép em đi kính viếng Đức Mẹ Lộ Đức. Nhưng rồi ông nhận thấy việc ông từ chối không cho đứa con trai bệnh hoạn của mình đi đến hang đá Lộ Đức đã gây nên bao buồn sầu và đau khổ cho cả gia đình, nên cuối cùng ông đã đành đồng ý, nhưng ông cấm ngặt mọi người khi trở về không được kể lại cho ông nghe những chuyện lăng nhăng lít nhít ở đó.

Dù không muốn, nhưng bà mẹ đã phải đi theo cậu bé, vì em luôn cần được săn sóc. Khi đến Lộ Đức hai mẹ con đến một dưỡng đường ghi tên và được một nữ y tá đón tiếp hết sức thân thiện. Vào ngày thứ ba, bà mẹ cậu bé nói với nữ y tá: «Đã 25 năm nay tôi chưa hề đi xưng tội. Cô có tin là con trai tôi sẽ lành bệnh, nếu tôi chịu các phép Bi tích?» Viên nữ y tá trả lời bà là không ai có thể quả quyết trước được như vậy. Chỉ một điều chắc chắn là Thiên Chúa sẽ bù đắp cho thiện ý của chúng ta một cách dồi dào những gì hữu ích cho chúng ta, nghĩa là Thiên Chúa không nhất thiết ban cho chúng ta những gì chúng ta thấy tốt và khẩn khoản nài xin Người, nhưng là những gì Người thấy tốt cho chúng ta. Chính trong ngày hôm đó, bà mẹ đứa bé đã đi xưng tội và rước lễ sốt sắng, và bà đã cảm thấy vô cùng sung sướng hạnh phúc trong tâm hồn. Nhưng bà xin mọi người đừng nói cho con trai bà biết điều đó, vì bác sĩ đã cảnh cáo là chỉ một cảm xúc mạnh, kể cả cảm xúc vui mừng, cũng có thể làm cho đứa con bà chết ngay. Cô nữ y tá hứa sẽ giữ im lặng. Nhưng trước khi từ giã Lộ Đức để trở về nhà, cô y tá đã hỏi cậu bé: «Em có hài lòng về chuyến kính viếng Đức Mẹ Lộ Đức không?» Cậu bé liền trả lời: «Con đã thưa với Đức Mẹ là con hài lòng và thích cho mẹ con được ơn ăn năn trở lại còn hơn là chính con được lành bệnh.» Và em đã khóc.

Bấy giờ cô y tá hỏi bác sĩ là cô có được phép an ủi cậu bé bằng cách nói cho cậu hay là mẹ cậu đã ăn năn trở lại, và viên bác sĩ đồng ý. Cô y tá liền hỏi cậu bé: «Em có thể giữ im lặng không được nói cho ai về một phép lạ vĩ đại, kể cả mẹ em?» Sau một vài giây ngập ngừng, cậu bé trả lời: «Vâng, con xin hứa.» Nghe thế, cô y tá liền nói với đứa bé: «Em xem, ở Lộ Đức, mẹ em đã đi xưng tội và rước lễ rồi đó!»

Và bỗng chốc cô y tá đã vô cùng luống cuống sợ hãi vì từ cậu bé chiếu toả ra một niềm vui sướng kỳ diệu, có thể nguy hiểm cho sức khoẽ cậu. Nhưng niềm vui sướng của cậu bé cũng khiến người ta phải liên tưởng tới Thiên Đàng. Sau đó, cậu bé đã nói: «Bây giờ con có thể an tâm chết được rồi!» Và em cố gắng khoanh đôi tay sưng phù lên ngực.

Và mặc dù tình trạng sức khoẽ của cậu bé mỗi ngày một xấu hơn, nhưng khuôn mặt thanh thản sung sướng của em không chút suy giảm. Em nằm trên giường trông giống như một vị Thiên thần vậy.

Sau đó, khi em đã trở về và vào nằm trong nhà thương thuộc tỉnh nhà, em đã nói với một nữ y tá là em muốn được chết ở trong gia đình giữa cha mẹ em. Vì thế, người ta liền đưa em về nhà, vì giờ cuối đời em đã đến gần, em sắp được Chúa đem về Thiên Đàng.

Gia đình em ở trong một khu phố «đỏ» ngoại ô, một nơi chỉ toàn những gia đình đảng viên cộng sản ở. Cô y tá từ Lộ Đức đã đến thăm em và để cầu nguyện cho em, vì cô rất có cảm tình với em. Em bé nằm trên giường với một mỉm cười siêu nhiên thánh thiện rạng rỡ trên khuôn mặt thơ ngây của em. Và sự bình thản đó cũng tỏa ra trên nét mặt của mẹ em. Bà nói với cô y tá: « Cô ạ, một phép lạ đã xảy ra trong tối qua. Khi thằng bé nhà tôi hầu như tắt thở, thì chồng tôi đứng dậy và nói với tôi: ‘Anh muốn nhìn con lần cuối’. Tiếp đến, sau khi do dự một lát, ông ta đã lấy hết can đảm và nói với tôi: ’Sáng mai, em hãy đưa anh đi gặp một vị Linh Mục’…»

Ở đây người ta có thể tự hỏi: Phải chăng Đức Mẹ còn có thể làm được một phép lạ khác vĩ đại hơn phép lạ Mẹ đã làm cho gia đình đứa bé trai bệnh tật này là đã cải hóa cha mẹ em, những người cộng sản vô thần quá khích biết ăn năn trở về cùng Thiên Chúa và Giáo Hội Người?

(Kỷ niệm 150 năm Đức Mẹ hiện ra tại Lộ Đức: 1858-2008
Lm Nguyễn Hữu Thy 9/12/2008

BÀI VIẾT TỔNG HỢP