ngày 06 tháng 03 năm 2016 - người đăng: admin.

NGHỊCH TỬ VÀ HIẾU TỬ

Con cái phải sống hiếu thảo với cha mẹ: đó là đạo lý ở đời. Tuy nhiên, xen lẫn giữa những người con hiếu thảo, vẫn xuất hiện những đứa con nghịch ngợm!

Một cậu bé bị tai nạn lúc nhỏ và vĩnh viễn mất đi một con mắt. Người mẹ đã hy sinh hiến tặng con mắt của mình. Khi lớn lên, đứa con trai không biết được sự thật đau thương nầy, lại còn ruồng rẫy xa lánh mẹ mình, vì người mẹ nghèo hèn lại chỉ còn một con mắt…Đúng là một tên nghịch tử!

Vào một đêm Giáng Sinh, một thiếu phụ mang thai đã phải hạ sinh đứa bé dưới gầm cầu. Bà đã gỡ bỏ áo quần để bọc đứa bé cho ấm và bà đã chết cóng. Sáng hôm sau, một người đàn bà đi qua, nghe tiếng trẻ khóc, đã xuống gầm cầu cứu sống đứa bé đem về nuôi. Vào sinh nhật thứ mười hai, cậu bé đó đã yêu cầu mẹ nuôi đưa cậu đến thăm mộ mẹ đẻ. Đến nơi, cậu đã cởi bỏ hết áo quần đắp lên mộ mẹ và gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: “Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?” Và cậu bé oà khóc…Thật là một gương hiếu tử!

Một gương hiếu tử khác là Mint Kanistha – sau khi đăng quang một cuộc thi hoa hậu tại Thái Lan – đã trở về quê nhà và quỳ gối dưới chân mẹ để tỏ lòng biết ơn đấng sinh thành.

Ban Biên Tập

Người mẹ một mắt

Mẹ tôi chỉ còn một bên mắt. Tôi ghét điều đó, và vì thế tôi ghét luôn cả mẹ. Mẹ có một cửa hàng ọp ẹp ở khu chợ tồi tàn, lượm lặt đủ các loại rau cỏ lặt vặt để bán. Bà làm tôi xấu hổ.

Một ngày kia ở trường tôi có sự kiện đặc biệt và mẹ đã đến. Tôi xấu hổ lắm. Tôi nhìn mẹ với ánh mắt rất căm ghét rồi chạy đi. Ngày hôm sau đến trường, mọi người trêu chọc tôi: “Ê, mẹ mày chỉ có một mắt thôi à?”

Tôi ước gì mẹ biến mất ngay khỏi thế giới này, vì vậy tôi nói với bà rằng: “Mẹ, tại sao mẹ chỉ còn một bên mắt thôi? Mẹ sẽ chỉ biến con thành trò cười cho thiên hạ. Sao mẹ không chết luôn đi?” Mẹ tôi không phản ứng. Tôi nghĩ mình quá nhẫn tâm, nhưng lúc đó cảm giác thật thoải mái vì tôi nói ra được điều muốn nói suốt bấy lâu.

Đêm hôm ấy…

Tôi thức dậy, xuống bếp lấy cốc nước. Mẹ đang ngồi khóc trong đó, rất khẽ, cứ như bà sợ rằng tiếng khóc có thể đánh thức tôi. Tôi vào ngó xem mẹ thế nào rồi quay về phòng. Chính vì câu tôi đã thốt ra với mẹ, nên có cái gì đó làm đau nhói trái tim tôi.

Ngay cả vậy chăng nữa, tôi vẫn rất ghét mẹ. Tôi tự nhủ mình sẽ trưởng thành và thành đạt, bởi vì tôi ghét người mẹ vừa nghèo, vừa chỉ còn có một mắt.

Rồi tôi lao vào học. Tôi đỗ vào một trường đại học danh tiếng với tất cả sự tự tin và nỗ lực. Tôi rời bỏ mẹ đến thành phố.

Tôi kết hôn, mua nhà và làm cha. Giờ đây, tôi là một người đàn ông thành đạt và hạnh phúc. Tôi thích cuộc sống ở thành phố. Sự náo nhiệt, sôi động giúp tôi quên đi hình ảnh người mẹ tội nghiệp.

Cho tới một hôm, người tôi không mong đợi nhất đã xuất hiện trước cửa nhà. Mặt tôi tối sầm lại, tôi đã lạnh lùng hỏi người đàn bà đó: “Có chuyện gì không? Bà là ai?” Đó là mẹ tôi, vẫn dáng người còm cõi và gầy gò ấy, vẫn là người phụ nữ với đôi mắt không hoàn thiện ấy.

Đứa con bốn tuổi của tôi nhìn thấy bà, nó đã quá sợ hãi, chạy núp vào một góc nhà. Tôi vờ như không nhận ra bà, nhìn bà giận dữ rồi nói: “Bà là ai, tôi không quen bà”.

Tôi đang tự lừa gạt mình và thực sự từ bao lâu nay tôi vẫn tự lừa mình như thế. Tôi cố quên đi cái sự thật bà là mẹ tôi. Tôi luôn muốn trốn tránh sự thật này. Tôi đuổi bà ra khỏi nhà chỉ vì bà khiến đứa con gái nhỏ của tôi sợ hãi.

Đáp lại sự phũ phàng ấy, người đàn bà tiều tụy kia chỉ nói: “Xin lỗi, có lẽ tôi đã tới nhầm địa chỉ” và rồi bà đi mất.“May quá, bà ấy không nhận ra mình” – tôi thầm nhủ. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, tự nói với mình rằng sẽ không bao giờ quan tâm hoặc nghĩ về bà.

Một ngày, tôi được mời về trường cũ để gặp mặt, nhân kỷ niệm thành lập trường. Tôi nói dối vợ rằng sẽ đi công tác mấy hôm.

Sau buổi họp mặt, tôi lái xe đi ngang qua ngôi nhà mà tuổi thơ tôi đã từng gắn bó – một cái lều cũ rách, lụp xụp, ẩm ướt. Bây giờ nó vẫn thế. Tôi xuống xe và bước vào. Tôi thấy bà nằm ở đó, ngay giữa sàn đất lạnh lẽo, trong tay bà có một mẩu giấy. Đó là bức thư bà viết cho tôi:

“Con trai yêu quí của mẹ!

Mẹ nghĩ cuộc đời này mẹ đã sống đủ. Mẹ sẽ không thể đến thăm con thêm lần nào nữa, nhưng mẹ có quá tham lam không khi mong con trở về thăm mẹ dù chỉ một lúc? Mẹ nhớ con nhiều, và cũng rất vui khi nghe tin con đã trở về thăm lại lớp cũ. Mẹ đã rất muốn tới trường chỉ để nhìn thấy con. Nhưng mẹ đã quyết định không đến, vì con.

Mẹ xin lỗi vì mẹ chỉ có một mắt, có lẽ mẹ đã làm con thấy hổ thẹn với bạn bè. Con biết không, hồi còn rất nhỏ, con bị tai nạn và vĩnh viễn mất đi một bên mắt của mình. Mẹ không thể đứng nhìn con lớn lên với khiếm khuyết trên khuôn mặt đáng yêu, vì vậy, mẹ đã tặng nó cho con.

Mẹ rất tự hào vì con trai mẹ có thể nhìn trọn thế giới mới có một phần của mẹ ở đó, mẹ chưa bao giờ buồn vì con hay bất cứ điều gì con đã làm. Con đã từng ghét bỏ hay tức giận mẹ, nhưng mẹ biết, trong sâu thẳm từ trái tim, đó là bởi vì con cũng yêu mẹ.

Mẹ rất nhớ khoảng thời gian khi con trai mẹ còn nhỏ, khi con tập đi, khi con ngã hay những lúc con chạy loang quanh bên mẹ. Mẹ nhớ con rất nhiều, mẹ yêu con, con là cả thế giới đối với mẹ”.

Thế giới quanh tôi cũng như đang đổ sụp. Tôi khóc cho người chỉ biết sống vì tôi.

Nếu câu chuyện làm bạn cảm động, hãy nhấc điện thoại lên và bấm số của bố mẹ, chỉ để nói rằng: “Con yêu bố mẹ”.

Vào một đêm Giáng Sinh Mẹ lạnh lắm phải không!

Vào một đêm Giáng Sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người phía bên dưới cầu. Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đưa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.

Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng. Bà đem đưa bé về và nuôi dưỡng.

Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng Sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.

“Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả – bà mẹ nuôi nghĩ – cậu sẽ lạnh cóng!”

Song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: “Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?” Và cậu bé oà khóc…

*******************

Hoa hậu Thái Lan quỳ gối trước xe rác của mẹ

Những bức ảnh tân Hoa Hậu Thái Lan 2015 quỳ gối dưới chân mẹ cạnh bãi rác nhanh chóng được lan truyền trong cộng đồng mạng Thái Lan. Được biết mẹ của tân Hoa Hậu làm nghề bán rác ở Thái Lan: chính bà đã cố gắng làm lụng để nuôi dưỡng giấc mơ nghệ thuật cho con gái.

Vì vậy, sau ngày đăng quang, Mint Kanistha trở về thăm nhà và đã quỳ gối dưới chân mẹ để tỏ lòng biết ơn đấng sinh thành.

Phụ nữ 8 Hoa hậu Thái Lan quỳ gối trước xe rác của mẹ sau đăng quang 3

Từ nhỏ, Mint sở hữu một nét đẹp dịu dàng. Vì vậy, để tìm cơ hội đổi đời, cô đã quyết định tham gia một cuộc thi sắc đẹp tại Thái Lan và may mắn đã đến với cô khi trở thành tân Hoa Hậu 2015.

Ngày trở về thăm mẹ, Mint chia sẻ: “Tất cả những gì tôi có ngày hôm nay là do mẹ ban tặng. Vì vậy, toàn bộ tiền thưởng, tôi sẽ dành cho bà để trang trải những chi phí trong gia đình”. Được biết, từ nhỏ Mint đã cùng mẹ đi nhặt rác khắp nơi để kiếm sống. Đôi khi bạn bè hay trêu ghẹo, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy buồn: cô luôn tự hào về mẹ và công việc của gia đình. Bởi nhờ công việc này mà cô mới có được ngày hôm nay.

GHI CHÚ : Sưu tầm :"NGUỒN"

XUÂN GIA ĐÌNH
Tết Bính Thân 2016
Giáo Xứ Thánh Giuse
Vancouver BC Canada
Tác giả: Nhà Văn Hương Vĩnh
*************

* Bài viết liên quan:

  • 250 000 cô gái trẻ Mỹ muốn đi tu!
  • Anh chạm trái tim em !
  • Từ bỏ giàu sang về quê nhà khám bệnh
  • Hành hương viếng cửa Thánh
  • 250 000 cô gái trẻ Mỹ muốn đi tu!
  • Sổ Học Bạ của Cậu Giê-su - Nhà Bác Học Thông Thái
  • Bong bong kết thành hình chuỗi Mân Côi
  • Bài học từ Nhật Bản
  • Lá đu đủ thần kỳ : Chữa ung thư phổi
  • Lễ hội ánh sáng
  • Một Thánh Lễ đáng giá bao nhiêu ?
  • Nấu nước chuối hiệu quả tuyệt vời
  • Nghịch Tử và Hiếu Tử
  • Những người Mẹ " đội lúp"
  • Đáp án- Đố vui năm con ngựa
  • BÀI VIẾT TỔNG HỢP