06.22.2020

HÃY ĐỌC NẾU KHÔNG SẼ HỐI TIẾC - Bản dịch từ sách của LM Paul O’Sullivan 

HÃY GIÚP CÁC LINH HỒN, HỌ RẤT ÐAU KHỔ 

Chúng ta không bao giờ hiểu rằng: mỗi việc bố thí, dù lớn hay nhỏ, một khi chúng ta làm cho người nghèo, là chúng ta làm cho Thiên Chúa. Người nhận lấy nó và Người sẽ báo đền khi chúng ta dâng cho Người. Như vậy, tất cả những gì chúng ta làm cho các linh hồn, Thiên Chúa sẽ chấp nhận như ta làm cho Người vậy. Ðó chẳng khác gì như chính chúng ta đã phóng thích Người ra khỏi chốn luyện ngục. Trên đời này, không có ai đói hơn, khát hơn, nghèo hơn, đau khổ hơn các linh hồn đang bị giam cầm trong lửa luyện tội, cũng không có sự đau đớn nào trên thế gian này, có thể so sánh được với sự đau đớn của họ. Bởi vậy, không có gì làm vui lòng Chúa hơn là sự bố thí bằng lời cầu nguyện, xin thánh lễ cầu nguyện cho các linh hồn khốn khó đó. 

Có thể những linh hồn đó là những linh hồn bà con, anh em của mình. Họ đang rên la khóc lóc, kêu van, năn nỉ sự giúp đỡ của ta, để họ sớm được giải thoát sự đau khổ khôn lường trong biển lửa. Cuộc sống này, có biết bao người không hề nghĩ tới những linh hồn đang bị triền miên thiêu đốt nung nấu trong lửa luyện tội. Năm tháng qua đi, họ chưa hề bố thí cho một thánh lễ nào. Thỉnh thoảng họ nhỏ giọt cho một vài lời cầu nguyện, và có khi, họ cũng chẳng tưởng nhớ tới các linh hồn ấy. Trong khi người thế gian yên vui với cuộc sống gia đình, chạy theo công ăn việc làm, thả lỏng theo thú vui của họ, thì các linh hồn đang bị đọa đày, hành hạ, rên la khóc lóc trong biển lửa. Họ chỉ mong chúng ta bớt chút thì giờ tưởng nhớ đến họ. Nhưng mọi người vẫn lơlà, bởi con người không biết luyện tội là gì, họ không biết được cái thống khổ chếtchóc của người kia như thế nào, và họ không hề hay biết các linh hồn đó sẽ bị giam cầm bao lâu.

LUYỆN NGỤC LÀ GÌ?

Luyện ngục là chốn giam giữ các linh hồn, sau khi chết, phải xuống đó để thanh luyện tẩy rửa tội lỗi đã phạm khi còn sống. Sau đây, chúng ta hãy lắng nghe các Thánh nói cho chúng ta biết về “Chốn luyện ngục”. Những sự chịu đựng trong lửa luyện tội chỉ một phút thôi sẽ kéo dài như một thế kỷ. Thánh Thomas Aquinas, một nhà thần học đã nói rằng: “Lửa luyện ngục, độ nóng của nó tương đương với độ nóng của lửa ở duới hỏa ngục. Chỉ cần chạm một cái rất nhẹ, rất mong manh thì nó sẽ trở nên rùng rợn hơn tất cả những cực hình đau đớn chết người trên trái đất này.” Thánh Augustinô, một vị Thánh rất Thánh đã nói: “Các linh hồn sau khi chết, trước khi được vào nước Thiên Ðàng phải qua lửa luyện tội để chịu đựng những hình phạt thanh tẩy tội trạng của họ. Nó là một ngọn lửa khủng khiếp chết người, nó nung nấu xuyên qua các linh hồn con người, mà không ai có thể tưởng tượng nổi nó khủng khiếp tới cỡ nào. Mặc dù ngọn lửa này dành riêng để luyện tẩy các linh hồn, nhưng nó làm cho hức nhối khổ sở đau đớn hơn tất cả những cái đau đớn trên thế gian.” Thánh Cyril of Alexandria đã không ngần ngại nói rằng: “Nếu tôi có thể chịu đựng tất cả những đau khổ trên trái đất này cho tới ngày phán xét chung, tôi cũng bằng lòng chịu, còn hơn chịu đựng một ngày ở dưới luyện tội.” Một vị Thánh khác nói: “Lửa trên thế gian so với lửa luyện tội chỉ là một cơn gió mát.”

TẠI SAO NHỮNG KHỔ ÐAU Ở DƯỚI LUYỆN NGỤC LẠI KHỐC LIỆT NHƯ VÂY?

Ngọn lửa ở thế gian mà Chúa cho chúng ta, là để lo cho chúng ta trong cuộc sống hằng ngày. Nhưng khi chúng ta dùng nó để hành hạ con người, nó sẽ là ngọn lửa giết chết người. Nhưng so với lửa luyện tội thì trái ngược hẳn. Ðấng Công Chính sẽ dùng nó để trừng phạt và luyện tẩy những kẻ có tội. Do dó, nó nóng khủng khiếp, con người không ai có thể tưởng tượng nổi. Lửa thế gian có thể đốt cháy thân xác làm bằng đất sét này ra tro, nhưng lửa luyện tội thì chỉ để thiêu đốt “cái” linh hồn của con người. Ngọn lửa độ nóng càng cao thì sự thiêu đốt hành hạ tội nhân càng mạnh hơn mấy mươi lần. Ðã không vượt qua được ngọn lửa khủng khiếp đó, lại còn phải chịu cái cực hình xa lìa Thiên Chúa, thành thử khoảng cách này càng đáng sợ hơn nữa. Thần trí tự nhiên là khi linh hồn lìa khỏi xác, nó khao khát về với Chúa. Linh hồn sẽ luôn bị dày vò cách mãnh liệt, bởi ý muốn bay về với Chúa, nhưng nó bị cầm giữ lại. Thật không có lời nào diễn tả được sự đau đớn của cái ý muốn khátkhao, mà không được sự thỏa mãn. Như vậy, thì hãy lo đề phòng, để tránh cái định mệnh khủng khiếp đó. Ấu trĩ mà nói, cái đó không thể có, chúng ta không thể hiểu được nó đâu, cho nên tốt hơn hết là đừng nghi, đừng nói gì tới nó. Nhưngsự thật vẫn tồn tại như thế đó, mặc dù tin hay không tin, nhưng đau khổ của luyện tội, nó vẫn là những gì mà chúng ta không thể nào tưởng tượng nổi, hay cảm nhận được, đó là những lời Thánh Augustinô. 

TẤT CẢ CÓ PHẢI LÀ SỰ THẬT KHÔNG?

Lửa luyện tội, đó là điều mà mỗi ngườiCông giáo chúng ta không thể nghi ngờ, vì nó đã được Hội Thánh truyền dạy ngay từ lúc tiên khởi, và được chấp nhận với niềm tin chắc chắn mỗi khi Phúc Âm được rao giảng bất cứ nơi nào. Lý thuyết được tiết lộ trong Thánh Kinh và ngày nay đã thành truyền thống, nó đã được dạy bởi Hội Thánh thì không thể nào lầm lẫn với hàng triệu niềm tin trong dó. Phải như chúng ta đều biết, có nhiều người mà tưtưởng của họ thật mơhồ và thiển cận về cái đề tài quá quan trọng này. Họ giống nhưnhững người nhắm mắt đi trên mép bờ dốc núi dựng đứng. Tốt hơn hết họ nên nhớ đến những phương cách để rút ngắn cuộc sống ở dưới luyện tội, bằng ý thức cho rõ ràng về nó, nghĩnhiều về nó và làm theo những phương thức Chúa dạy để tránh nó. Không nên nghĩ tới vận mạng vì không có cách nào khác hơn  là nên sửa soạn cho một cuộc sống dài lâu đáng sợ và nghiêm khắc hơn là ở dưới luyện ngục.

VỊ HOÀNG TỬ NƯỚC HÀ LAN

Câu chuyện kể về một vị hoàng tử người Hà Lan, vì phạm tội chính trị, nên đã bị đày ra khỏi nước. Anh mua một tòa lâu đài ở Pháp. Nhưng thật không may mắn cho anh ta, anh đã mất đức tin từ thời niên thiếu. Ðã thế, anh còn viết nhiều sách chống lại Thiên Chúa, và phủ nhận sự tồn tại của đời sau. Một buổi tối anh đi dạo trong vườn và gặpmột người đàn bà đau khổ. Bà ta đang khóc lóc một cách rất đau đớn, anh hỏi tại sao thì bà ta trả lời: “Hoàng Tử ơi! Tôi là vợ của Jean Marie, là người quản gia của Hoàng Tử, chồng tôi mới chết được hai ngày trước đây. Ông là một người chồng tốt của tôi, và là một người đầy tớ trung thành của Hoàng Tử. Trước khi chết, bệnh tình của chồng tôi kéo dài khá lâu. Tôi đã phải dùng hết tiền bạc dành dụm được để lo thuốc thangcho chồng tôi, bây giờ thì không còn đồng nào để xin lễ cho linh hồn ông ta.” Vị Hoàng Tử cảm nhận được sự đau buồn của người đàn bà. Anh nói lời an ủi. Mặc dù không tin có cuộc sống đời sau, nhưng anh cũng cho bà ít tiền để bà xin lễ cho chồng.

Sau đó ít lâu, lại trong một buổi tối, vị hoàng tử đang ngồi mải mê đọc một cuốn sách. Anh nghe có tiếng đập mạnh vô cửa, anh nói: “Ai đó? Vô đi”. Cánh cửa từ từ mở, một người đàn ông vô đứng đối diện với anh ngay trước bàn viết. Ngẩng lên, anh quá đỗi kinh ngạc, khi thấy kẻ đứng trước mặt không ai khác hơn là Jean Marie, người quản gia mới chết, ông ta đứng nhìn anh và nởmột nụ cười hiền: “Hoàng Tử ơi, tôi đến đây để cám ơn Hoàng Tử về những thánh lễ mà ngài đã cho tiền vợ tôi, để vợ tôi xin lễ cho tôi. Cám ơn Máu Thánh cứu rỗi của Thiên Chúa dâng cho tôi. Bây giờ tôi về Thiên Ðàng, nhưng Thiên Chúa cho phép tôi đến cám ơn sự bố thí rộng lượng của Hoàng Tử, thế giới này có Thiên Chúa, có đời sau, có Thiên Ðàng và có Hỏa Ngục.” Sau đó ông ta biến mất. Vị hoàng tử liền quỳ xuống đọc Kinh Tin Kính một cách sốt sắng mà từ bao lâu nayanh ta đã không đọc vì mất niềm tin nơi Thiên Chúa.

THÁNH ANTONINUS VÀ BẠN CỦA NGƯỜI

Thánh Antoninus là một vị Tổng Giám Mục có tiếng của địa phận Florence, người kể lại câu chuyện của một người đàn ông rất sùng đạo đã chết, người này là bạn rất tốt của dòng Dominican, nơi mà Thánh Antoninus đã sống. Sau khi người này chết, bao nhiêu thánh lễ và lời cầu nguyện đều đổ xuống cho linh hồn ông ta. Thánh Antoninus rất buồn phiền vì sau một thời gian đã đài, linh hồn khốn khổ đó hiện về với một sự đau đớn khôn tả. Thánh Antoninus la lên: “Ồ! Bạn yêu dấu ơi, anh vẫn còn bị giam cầm trong luyện ngục sao? Chẳng phải anh đã sống một cuộc sống rất đạo đức thánh thiện dó sao?” Linh hồn đó trả lời: “Dạ thưa Ðức Tổng Giám Mục, con sẽ bị giam ở đó rất lâu, là bởi lúc còn sống trên thế gian, con đã bỏ mặc các linh hồn, không xin lễ hay cầu nguyện cho họ, cho nên bây giờ Thiên Chúa dùng những thánh lễ, những lời cầu nguyện của bà con quyếnthuộc dành cho conđể cho những linh hồn khác. Nhưng thưa Ðức Cha, Thiên Chúa sẽ dùng công lý của Người. Người sẽ cho con tất cả những phần thưởng con đã làm khi còn sống, khi nào con vô được nước Thiên Ðàng, song bây giờ con phải đền cái tội đã chểnh mảng lơlà không lo cho các linh hồn lúc trước.” Bạn hãy nhớ kỹ khi đọc câu chuyện của người đàn ông sùng đạo này. Số phận của người này sẽ là số phận của những ai chểnh mảngviệcgiúp đỡ các linh hồn.

CÁC LINH HỒN SẼ PHẢI GIAM GIỮ TRONG LUYỆN NGỤC BAO LÂU?

a. Tùy theo số tội họ phạm nhiều hay ít. b. Khi sống họ có làm việc đền tội hay không? Có hy sinh hãm mình không? Hoặc là không phạm tội trong đời sống. c. Và những linh hồn đó sau khi chết có được sự cầu nguyện của kẻ khác không? Thường thì một linh hồn phải giam cầm trong luyện ngục lâu hơn sức tưởng tượng của mỗi người. Cha ruột của Thánh Louis Bertrand là một người công giáo gương mẫu. Hồi chưa lập gia đình, ông ao ước được dâng mình cho Chúa để làm linh mục, nhưng ông biết Chúa không gọi ông. Sau bao năm sống cuộc đời đạo đức của một người công giáo, ông từ trần. Người con trai thánh thiện của ông, từng biết sự công bằng của Thiên Chúa nên đã dâng rất nhiều thánh lễ cầu nguyện cho ông, và đổ tất cả sự sốt mến trong lời cầu nguyện, để xin cho linh hồn người cha yêu dấu của mình được mau thoát cảnh tù dầy nơi luyện ngục. Thấy cha của mình vẫn bị giam cầm trong lửa luyện tội, người con phải cầu nguyện thêm gấp trăm lần. Ông làm tất cả những sự đền tội, ăn chay hãm mình, dâng thánh lễ cho cha mình. Sau 8 năm dài như thế, nhờ sự thánh thiện hy sinh của người con mà Chúa đã nhận lời giải thoát cho linh hồn người cha.

Chị của Bà Thánh Malachy đã bị giam cầm trong luyện ngục rất lâu dài, mặc dù là có Thánh lễ, lời cầu nguyện và những sự đau đớn hy sinh của Bà Thánh này đã chịu để cầu nguyện cho linh hồn chị mình. Và chuyện này có liên hệ tới một bà phước rất thánh thiện ở Pampluna. Bà phước này đã cứu bao linh hồn các bà phước dòng Camelite ra khỏi luyện ngục, phần nhiều các bà phước này đã bị giam ròng rã từ 30 tới 60 năm. Nếu các bà phước này đã bị giam từ 40, 50, 60 năm, thì thử hỏi có những kẻ phạm tội vô số nhưchúng ta, sẽ bị trừng phạt tới cỡ nào? Thánh Vincenté có một bà chị. Sau khi bà chết, Người đã dâng thánh lễ và cầu nguyện nhiều đến không ngờ được, để mong Thiên Chúa giải thoát cho linh hồn chị mình. Sau đó bà đã về và nói rằng: “Nếu không nhờ sự bầu cử của em trước tòa Thiên Chúa thì chị vẫn còn phải bị giam cầm trong đó rất lâu dài”. Chúng tôi không có ý nói là tất cả các linh hồn đều bị giam giữ thời gian dài như nhau để đền tội mình trong biển lửa. Vì cũng có rất nhiều ngườiphạm tội ít hơn, song lại làm việc đền tội nhiều hơn, nhưvậy sự trừngphạt của họ sẽ ít đau đớn hơn.

TẠI SAO PHẢI ÐỀN TỘI LÂU DÀI?

Tánh xấu xa của tội lỗi thì rất mạnh. Ðối với Thiên Chúa, Ngườilà Ðấng tốt lành hoàn thiện, bởi vậy chỉmột tội nhỏ trước mặt Ngườicũng là xúc phạm chống lại sự tốt lành của Người, đủ cho chúng ta thấy tại sao các Thánh khóc lóc tội lỗi mình. Chúng ta là kẻ yếu hèn, dễ bị thúc giục bởi tội lỗi. Ðó là sự thật. Nhưng Thiên Chúa hằng ban cho chúng ta sức mạnh để chống trả với tội lỗi, Người soi sáng cho ta thấy tính nghiêm trọng của tội lỗi và thêm sức cho ta chống lại các cám dỗ của ma quỷ. Nhưng nếu chúng ta vẫn yếu hèn thì đó là lỗi của mình, bởi vì mình không dùng ánh sáng Chúa soi đường và sức mạnh Ngườichođể phấn dấu, mình đã không biết cầu nguyện để thắng nó. Một nhà thần học nổi tiếng và khôn ngoan đã viết rằng: Nếu những linh hồn bị án phạt trầm luân hỏa ngụcvì một tội trọng, nhưvậy không có gì phải ngạc nhiên khi các linh hồn khác bị giam trong luyện ngục cho những năm tháng dài, vì những tội nhẹ họ đã phạm. Có những người không biết phân biệt thế nào là tội nặng, thế nào là tội nhẹ. Có thể là phạm rất nhiều tội trọng, nhưng họ chỉ ăn năn sơsài và không làm gì cho việc đền tội. Tội thì được tha bởi phép giải tội, nhưng hình phạt cho việc đền tội sẽ phải đền khi bị giam trong lửa luyệntội, ở đó ngọn lửa khủng khiếp kinh hoàng kia sẽ tẩy luyện họ. Các Thánh ngày xưa chỉ phạm những tội rất nhẹ, vậymà họ đấm ngực ăn năn đau đớn và làm những việc đền tội rất xứng đáng. Còn chúng ta, chúng ta đã phạm quá nhiều tội lỗi nặng nề mà sự ăn năn thì chỉ chút đỉnhvà sự đền tội thì không có gì.

TỘI NHẸ

Có những tội chúng ta bỏ sót. Chúng ta yêu Chúa quá ít mà Người yêu chúng ta ta quá nhiều.                                                                                                                                          Khó mà nói được những con số của tội nhẹ mà những người Công giáo đã phạm.Cmột số tội như yêu mình, ích kỷ, những tư tưởng, lời nói,hành động hay cản ghi không tốt trong mọi hình thức, lỗi đứcbác ái trong tư tưởng, lời nói và hành động, lười biếng, ganh ghét và rất nhiều nữa.

Có những tội chúng ta bỏ sót. Chúng ta yêu Chúa quá ít mà Ngườiyêu chúng ta thì quá nhiều. Chúa chết cho mọi người chúng ta, nhưng có bao giờ chúng ta cám ơn Người như chúng ta phải làm hay không? Người ngự trên bàn thờ ngày đêm chờ chúng ta đến thăm viếng, và sẵn sàng giúp chúng ta. Chúng ta đã tới với Người bao lần? Người khao khát tới trong trái tim ta khi ta rước lễ, nhưngchúng ta đã từ chối Người. Người đã tự dâng Người cho chúng ta mỗi buổi sáng khi dâng Thánh Lễ và cho chúng ta cả một  biển ân sủng cho những ai đến với Người, nhưng khốn thay, có bao kẻ luời biếng tới đỉnh núi Calvary? Trái tim chúng ta đầy sự xấu xa nhơnhuốc, đầy sự yếu hèn, đầy sự ích kỷ. Chúng ta có nhà đẹp, có thức ăn ngon, có quần áo ấm, có toàn những thứ tốt; trong khi xung quanh chúng ta có bao kẻ đói khát và khổ sở, chúng ta đã bố thí cho họ quá ít, trong khi chúng ta lãng phí những cái không cần thiết cho chúng ta. Chúa cho chúng ta cuộc sống này để phục vụ Thiên Chúa và để cứu rỗi các linh hồn. Phần nhiều những người Công giáo rất lấy làm thỏa mãn khi họdành cho Chúa 5 phút cầu nguyện mỗi sáng, 5 phút mỗi tối. Phần còn lại 24 tiếng đồng hồ là làm việc, nghỉ ngơi, thú vui xác thịt. 10 phútcho Chúa, 23 tiếng đồng hồ và 50 phút cho cuộc sống của họ. Thử hỏicó công bằng đối với Thiên Chúa hay không?

                                                                                                                                                                                                      TỘI TRỌNG

 Vô phúc cho những người Công giáo đã phạm tội trọng trong cuộc sống của họ,mặc dù họ xưng tội, nhưng không làm việc đền tội như đã nói. Những người mang tội trọng trong cuộc sống và xưng tội trên giường chết có thể bị giam trong lửa luyện tội cho tới ngày cuối của tận thế. Thánh Gertrude tiết lộ rằng những người phạm nhiều tội trọng mà không làm việc đền tội có thể sẽ không được chia sớt sự thông công của Hội Thánh.

KẾT LUẬN

Tất cả các tội lỗi dù nặng hay nhẹ, tích trữ từ 20, 30, 40, 50, 60 năm trong đời sống chúng ta. Tất cả mọi người đều phải đền tội cho mọi việc làm của mình sau khi chết. Như vậy thì chúng ta có còn hỏi tại sao các linh hồn phải giam giữ lâu trong luyện ngục nữa không?

TẠI SAO PHẢI CẦU NGUYỆN CHO CÁC LINH HỒN?

Ðiều luật đầu tiên của Thiên Chúa dạy chúng ta là phải kính mến Chúa trên hết mọi sựvà yêu người nhưmình ta vậy. Ðây là điều luật căn bản của Thiên Chúa. Thật vậy, Người đã thể hiện việc Người làm cho chúng ta thấy, như vậy chúng ta phải làm gì cho kẻ khác?Nếu ta từ chối làm cho kẻ khác là chúng ta từ chối Người. Phúc Âm Thánh Matthew đã nói Chúa sẽ phán xét con người trong ngày tận thế rằng: Khi Ta đói ngươi đã không cho Ta ăn
Khi Ta khát ngươi đã không cho Ta uống
Khi Ta là kẻ lạ, ngươi đã không rước Ta vào nhà
Khi Ta trần truồng, ngươi đã không cho Ta quần áo mặc
Khi Ta bệnh, ngươi đã không viếng thăm Ta
Khi Ta tù đày, ngươi đã không an ủi
Ta nói cho các ngươi biết, khi các ngươi làm cho một người anh em trong các ngươi, tất nhiên các ngươi làm cho Ta đó.
Có nhiều người Công giáo tưởng tượngcái luật đó vào thời đại này đã bị đình chỉ không còn áp dụng được nữa,là tại họ quá ích kỷchỉ biết lo cho bản thân mình. Nhưng những gì Thiên Chúa phán ra sẽ không bao giờ mai một.

CHÚNG TA PHẢI CẦU NGUYỆN CHO CÁC LINH HỒN 

Chúng ta bắt buột phải thương yêu và giúp đỡ kẻ khác.Láng giềng của chúng ta càng cần giúp đỡ bao nhiêu, thì sự giúp đỡ của chúng ta càng bị bó buộc để giúp đỡ họ bấy nhiêu. Có thể đây là một tội vô nhân đạo, thí dụtừ chối giúp đỡ một bữa ăn cho một kẻ bần cùng sắp chết vì đói, họ đang cần đồ ăn để cứu sống họ. Hay từ chối đưa một cánh tay để cứu một kẻ sắp chết chìm. Không chỉ chúng ta chỉ giúp đỡ kẻ khác trong hoàn cảnh dễ dàng, mà ngay cả trong hoàn cảnh khó khăn chúng ta cũng phải hy sinh,phải cứu người anh em chúng ta khỏi cơn tuyệt vọng. Và bây giờ, ai là kẻ cần sự giúp đỡ của chúng ta hơn là các linh hồn trong luyện ngục? Ai là kẻ trên trái đất này đói hơn, khát hơn, đau khổ hơn, chịu nhiều cực hình hơn so sánh với họ? Người nghèo, người bệnh, người khốn khó xung quanh chúng ta, không cần sự giúp đỡ hơn là những linh hồn đang bị thiêu đốt, giam cầm trong luyện ngục. Phải, chúng ta có thể kiếm ra được những kẻ có tâm hồn rất tốt, nhưng họ chỉ tìm cái lợi ích trong những việc làm khác, nhưng giúp đỡ các linh hồn trong luyện ngục là rất hiếm. Và ai có quyền đòi hỏi hơn chúng ta kia chứ? Vả lại, trong số các linh hồn dưới đó, có thể là cha, là mẹ, là bạn bè của chúng ta, hoặc là những bà con thân quyến của chúng ta.

 THIÊN CHÚA MUỐN CHÚNG TA GIÚP HỌ

Các linh hồn, họ là những người bạn yêu dấu của Thiên Chúa, cho nên Người khao khát chúng ta giúp họ. Người chỉ mong muốn đem họ về Thiên Ðàng, như vậy họ  sẽ không bao giờ xúc phạm tới Ngườinữa vì họ đã được định sẵn là sẽ sống cuộc sống vĩnh cửu với Thiên Chúa. Ðúng vậy, sự công chính của Thiên Chúa đòi hỏi ta phải đền những tội ta đã làm. Nhưng trong sự quan phòng của Người, Người muốn chính chúng ta ra tay giúp đỡ họ, Ngườicho chúng ta cái quyền xoa dịu bớt đớn đau của họ, và giải phóng cho họ. Không có gì làm vui lòng Ngườihơn là chúng ta giúp đỡ họ. Người sẽ mang ơn chúng ta nếu chúng ta giúp họ, vì chính khi giúp họ ra khỏi luyệnngục là chúng ta yêu Người.

ÐỨC MẸ MUỐN CHÚNG TA GIÚP ÐỠ HỌ

Không có ngườimẹ nào trên thế gian mà không thương con mình tha thiết khi thấy nó đang chịu những cực hình đau đớn, bà sẽ hết sức tìm mọi cách để làm giảm cơn đau cho đứa con. Cũng nhưÐức Mẹ, Người tìm sự an ủi xoa dịu cho những đứa con đang chịu dày vò cùng cực trong chốn luyện tội, hầu mong đem họ về Thiên Ðàng hưởng phúc với Người. Chúng ta sẽ làm cho Người vui mừng vô bờ nếu mỗi lần chúng ta cứu được một linh hồn ra khỏi luyện ngục.

CÁC LINH HỒN SẼ ÐỀN ƠN CHO CHÚNG TA CẢ NGÀN LẦN HƠN

Chúng ta sẽ nói sao về cảm giác của họ. Có thể hoàn toàn không thể diễn tả được sự mang on vô bờ bến của họ đối với kẻ giúp họ. Họ mang tràn đầy ýmuốn trả ơn. Họ sẽ cầu nguyện cho kẻ thí ơn cho họ với tấm lòng sốt sắng, mãnh liệt không ngừng. Và Thiên Chúa không thể nào từ chối họ một cái gì. Bà Thánh Catherine nói: “Tôi đã nhận được rất nhiều ơn của các Thánh nhưng vẫn không bằng các ơn của các linh hồn đã cầu cho tôi.” Khi mà họ đã thoát được cảnh tù tội đớn đau dày vò, khi mà họ đã hưởng hạnh phúc Thiên Ðàng, họ sẽ không quên trả ơn cho bạn bè và những kẻ đã bố thí cho họ, ơn nghĩa của họkhông giới hạn. Họ sẽ phủ phục trước ngai Thiên Chúa, họ sẽ không ngừng cầu nguyện cho những ai đã giúp họ. Họ sẽ che chở cho bạn bè của họ tránh những tai nạn và phù hộ cho những kẻ đó thoát khỏi tay ma quỷ. Họ sẽ không ngừng cầu nguyện cho những kẻ đó, cho tới khi họ thấy những ân nhân của họ thật sự bình an trên nước Thiên Ðàng, và họ sẽ luôn luôn là những kẻ yêu dấu nhất, thành thật nhất, họsẽ là những người bạn tốt nhất. Ðã có bao nhiêu người Công giáo không biết được quyền lực bảo vệ rất an toàn của các linh hồn? Nếu biết thì họ đã không còn sơ sót trong việc cầu nguyện cho các linh hồn.

CÁC LINH HỒN SẼ GIÚP CHÚNG TA SỐNG NGẮN HẠN TRONG LUYỆN NGỤC

Có một ơn khác rất to lớn là các linh hồn sẽ giúp chúng ta sống dễ dàng và ngắn hạn hơn khi chúng ta ở luyện tội, hoặc có thể giúp chúng ta được giảm hoàn toàn không phải xuống đó nhờ lời cầu nguyện của họ. Thánh John Massias, dòng Dominican, khi còn sống Người đã hết sức tận tâm với các linh hồn dưới luyện tội. Người cầu nguyện bằng cách lần hạt, và đã giải thoát được một triệu bốn trăm ngàn linh hồn (1.400.000). Ðể trả ơn lại cho Người, các linh hồn đã xin cho Người chan chứa muôn ơn đặc biệt. Và trong giờ sắp chết, họ đã đến an ủi Người và đem Người thẳng về Thiên Ðàng. Ðức Hồng Y Baronius cũng kể một câu chuyện tương tự như vậy.Người được gọi tới, để giúp kẻ sắp chết dọn mình. Bất thình lình, Người thấy một đám thần linh hiện ra trong phòng kẻ liệt, họan ủi linh hồn này và đuổi đám quỷ dữ ra khỏi phòng vì chúng ăn đón toan tính cám dỗ ông trong giờ phút cuối để phá hoại linh hồn ông. Khi được hỏi ọ là ai, thì họ trả lời họ là 8.000 linh hồn đã được giải thoát khỏi lửa luyện tộibởi nhờ những lời cầu nguyện và những việc lành của ông ta đã làm cho họ. Họ được Thiên húa sai xuống để dẫn ông ta về trời, ông ta không phải qua lửa luyện tội dù trong chốc lát. Thánh Gertrudeđã bị quỷ cám dỗ khi gần kề cái chết. Thần trí trong cơn nguy iểm bên giờ phút thập tử nhất sinh. Ma quỷ không thể kiếm được một mưu kế nào khéo léo để lèo lái vị Thánh này sa ngã, nó nghĩ phải phá rối sự bình thản trong tâm hồn bà bằng cách nói là bà có thể sẽ bị giam giữ trong luyện ngục rất nhiều năm. Nhưng Thiên Chúa của chúng ta, Người đã tự mình xua đuổi đám quỷ dữ đi ra khỏi và an ủi vị Thánh này, thay vì gửi các thiên thần và hàng ngàn linh hồn xuống để làm việc này. Chúa nói với bà rằng: “Ðể đánh đổi những gì con đã làm cho các linh hồn.

Ta sẽ đem con về thẳng Thiên Ðàng hưởng muôn hạnh phúc với Ta.” Ông Henry Suso, dòng Dominican, làm một điều ước với một người bạn rất đạo đức là: nếu một trong hai người phải ra đi trước, thì người còn lại phải làm một tuần hai thánh lễ để cầu cho linh hồn người kia, cũng như lời cầu nguyện vậy. Chẳng may người bạn của ông Henry chết trước, lập tức, ông Henry bắt đầu dâng thánh lễ như đã hứa, ông tiếp tục làm rất lâu. Sau cùng, ông nghĩlà chắc chắn người bạn của mình đã là Thánh và về Thiên Ðàng rồi, nên không còn dâng thánh lễ nữa. Nhưng ông thất kinh khi thấy linh hồn người bạn mình hiện về trong đau đớn khủng khiếp, và quở trách ông là đã không dâng thánh lễ như đã hứa. Ông Henry trả lời trong sự vô cùng thương tiếc vì cứ tuởng bạnôngđã huởng phúcThiên Đàng. Nhưng Henry nói với bạn rằng ông vẫn khôngquên lời cầu nguyện cho bạn. Nhưng linh hồn ông bạn đã khóc lóc: “Hỡi bạn Henry yêu dấu, xin hãy dâng thánh lễ cho tôi, bởi vì tôi chỉ cần Máu Thánh Châu Báu Chúa Giê su.”

Từ đó Henry ra sức cầu nguyện và dâng thánh lễ cho bạn cho tới khi bạn mình thật sự được giải thoát. Khi Henry chết, ông được nhận lại tất cả các ơn của bạn đáp đền. Henry đã làm cho bạn mình trước, và còn nhiều hơn sự tưởng tượng của Henry nữa.                                                                                                                                                                                                                                                  

******************

ÐỨC MẸ HAY CỨU GIÚP CÁC LINH HỒN Ở LUYỆN NGỤC

Xưa Ðức Mẹ bảo bà thánh Birgitta rằng: "Mẹ là Mẹ các linh hồn ở luyện ngục, Mẹ hằng giúp đỡ, giảm bớt những hình khổ cho chúng". Mẹ thế gian thấy con mình sa lửa thì tìm cách cứu nó ngay. Ðức Mẹ là Mẹ nhân từ, thấy con cái mình bị sa lửa luyện ngục lẽ nào không thương xót cứu giúp.Người soi lòng những kẻ còn sống dâng lời cầu nguyện, dâng việc lành phúc đức cho các linh hồn ấy, hoặc Người xin Chúa cho các linh hồn ấy được về thế gian xin người còn sống cứu giúp mình như xưa Người đã xin cho Ðức Giáo Hoàng Inôxentê hiện về xin bà thánh Lutharde cầu nguyện cho mình.Có khi Ðức Mẹ xuống nơi những linh hồn ấy để giảm bớt hình khổ cho họ. Ðức Mẹ hằng làm việc lành chỉ cho các linh hồn ấy. Những lời Người cầu nguyện, những việc lành Người làm như sương sa, như nước lạnh dập tắt những ngọn lửa nóng rát thiêu đốt các linh hồn.Ðức Mẹ giảm bớt những đau khổ cho các linh hồn, lại được quyền rút vắn thời hạn giam phạt các linh hồn ấy.

Cũng như Hoàng hậu xin vua ân xá phóng thích cho tù nhân, Ðức Mẹ xin Chúa cũng giảm bớt thời hạn giam phạt hay phóng thích ngay cho các linh hồn. Nhất là những linh hồn mồ côi, được Ðức Mẹ thương giúp cách riêng.Các thánh dạy: Ðức Mẹ về trời mang theo các linh hồn ở luyện ngục. Ông Gerson nói rằng: Ngày hôm ấy, ngục tối đã ra vắng vẻ, vì mọi linh hồn đã được theo chân Mẹ về trời.Nhiều đấng thánh nói: những ngày lễ kính Ðức Mẹ, Ðức Mẹ xuống luyện ngục an ủi các linh hồn, có linh hồn được Ðức Mẹ giảm bớt hình khổ, có linh hồn được Ðức Mẹ đưa về trời ngay.Xưa Ðức Mẹ hiện ra phán cùng Ðức Giáo Hoàng Gioan rằng: "Những ai mặc áo ?Ðức Bà và tôn sùng Mẹ khi còn sống, thì lúc chết mà còn bị giam trong luyện ngục, Mẹ sẽ xuống cứu và đưa kẻ ấy về thiên đàng ngày thứ bảy sau khi kẻ ấy qua đời". Ta hãy bắt chước Ðức Mẹ thương giúp các linh hồn ở luyện ngục, nhất là những linh hồn mồ côi, linh hồn cha mẹ, họ hàng thân thích những kẻ làm ơn cho ta. Ta hãy đọc kinh lần hạt, làm phúc bố thí, xưng tội chịu lễ, dâng cho các linh hồn ấy chóng được về nơi mát mẻ.Một lần kia, thánh Gioan Kim Ngôn, thấy một thiên thần cầm chén nước đựng Máu Thánh Chúa Giêsu đổ xuống lửa luyện ngục. Nhờ đó nhiều linh hồn trở nên sáng láng ra khỏi luyện ngục mà lên thiên đàng.

memaria.org

Hiểu Đạo & Sống Đạo