12/6/2018

NGÀY 29 THÁNG 06
THÁNH PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ TÔNG ĐỒ

Lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô tông đồ không phải là ngày tử vì đạo của các ngài, nhưng có lẽ là ngày di chuyển hài cốt của hai vị vào hang toại đạo, gần nhà thờ Thánh Sebastianô ngày nay. Người ta cử hành thánh lễ này lần đầu tiên trong lịch của thành phố Rôma vào năm 354.

Thánh Phêrô

Thánh Phêrô lúc đầu có tên là Simon, là người anh em của thánh Anrê. Ngài xuất thân từ Betsaida miền Galilê, làm nghề đánh cá và đã có gia đình. Trong một lần đánh cá ở trên biển, Chúa Giêsu đã gọi ông đi theo Ngài và đặt cho ông tên mới là Kêpha ( Phêrô), theo nghĩa Do Thái thì Phêrô có nghĩa là Đá.Tên mới này nói lên sứ vụ trong tương lai của ông (x. Mt 16.13-20). Thánh Phêrô là người đứng đầu trong danh sách Mười Hai Tông Đồ của Chúa Giêsu.

Thánh Phêrô là một trong ba môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu. Thánh nhân được Chúa cho tham dự vào hầu hết những biến cố quan trọng trong cuộc đời công khai của Chúa. Tên của ngài luôn luôn đứng đầu trong các vị tông đồ. Khi nói về Thánh Phêrô, người ta không thể không nhắc đến việc ngài đã chối Chúa. Tuy nhiên, chúng ta thấy rằng chính qua biến cố này mà ngài đã trở nên một tông đồ vững mạnh để dẫn dắt Giáo hội sơ khai.

Nói về thánh Phêrô chúng ta phải nói về lòng quảng đại của ngài, đó là vừa khi được Chúa gọi, thì Phêrô đã nhanh nhẹn từ bỏ mọi sự mà đi theo Chúa. Bên cạnh lòng quảng đại, chúng ta còn thấy ở nơi ngài một đức tin chân thành. Cũng vậy, trên con đường theo Chúa, Thánh Phêrô còn có một đức tính hiếm hoi mà những người khác ít ai có được, đó là lòng gắn bó keo sơn với Chúa. Sau Phép lạ bánh hóa nhiều, Chúa Giêsu có giảng một bài giảng về Bánh Hằng Sống. Bài giảng đó đã đánh dấu một khúc ngoặt mới trong cuộc đời công khai của Chúa. "Lạy thầy, bỏ thầy chúng con biết theo ai vì Thầy có lời ban sự sống đời đời”. Nhưng đức tính mà nhiều người cảm phục nhất trong cuộc đời của thánh nhân, đó là lòng khiêm nhường. Kinh Thánh cho ta thấy sự khiêm nhường rất cụ thể như sau: khi Chúa cho các ông bắt được một mẻ cá lạ. Trong khi các môn đệ khác chỉ có thái độ cầm chừng thì Phêrô đã đến quì trước mặt Chúa và thưa với Người: "Lạy Thầy, xin tránh xa con ra vì con là một người tội lỗi". Thánh nhân ý thức được cái thân phận yếu đuối của mình trước sự hiện diện của Chúa. Cũng vậy, khi Chúa Giêsu quở mắng ngài một cách thật nặng lời là Satan hãy lui lai đằng sau Thầy, thì ngài cũng không thể hiện một phản ứng mạnh nào.

Sau khi Chúa Giêsu về trời, Thánh Phêrô lãnh đạo cộng đoàn tại Giêrusalem. Ngài đón nhận những người ngoại giáo đầu tiên gia nhập vào Hội Thánh ( Cv 10,11). Ngài đã dừng chân tại Rôma và được phúc tử đạo dưới thời hoàng đế Nêrô khoảng năm 64-67.

Thánh Phaolô

Bốn sách Phúc Âm không nói một câu nào về Thánh Phaolô và chúng ta chỉ được biết về thánh nhân sau khi Chúa Giêsu đã về trời. Thánh nhân không thuộc nhóm mười hai tông đồ. Ngài là một tông đồ sinh sau đẻ muộn nhưng là một tông đồ đặc biệt. Thánh nhân xuất hiện không như một người về phe với Chúa, nhưng như một kẻ đối đầu, và còn tệ hơn là như một kẻ thù. Chúng ta còn nhớ thật rõ câu chuyện thánh nhân tình nguyện đi Đamas để lùng bắt và tiêu diệt những người mang danh Kitô hữu. Thế nhưng cũng chính từ cuộc lùng bắt những Kitô hữu này mà Chúa đã chinh phục thánh nhân. Cuộc chinh phục rất đột xuất làm cho nhiều người cảm thấy như không thể tin được. Thế nhưng đó lại là công việc của Chúa.

Chúa chọn Thánh Phaolô để sai ngài đi rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại. Chính vì thế ngài cũng được gọi là Tông đồ dân ngoại. Hành trình đem Tin Mừng đến cho muôn dân của ngài là một hành trình trải dài qua nhiều nơi khác nhau. Chúng ta có thể nhận thấy được hành trình truyền giáo của thánh nhân qua sách Công vụ tông đồ và qua các thư của ngài gửi đến các giáo đoàn mà ngài đã thiết lập. Để có thể hiểu cuộc đời theo Chúa của thánh nhân một cách rõ nét hơn, chúng ta hãy đọc lại Sách Công vụ Tông đồ và nhất là những bức thư nổi tiếng mà thánh nhân còn để lại.Thánh Phaolô được phúc tử vì đạo vào năm 67.

Noi gương hai thánh tông đồ để lại, chúng ta hãy luôn gắn kết cuộc đời mình với Đức Kitô để kín múc nơi Ngài nguồn sức mạnh của tình yêu, trao ban và chia sẻ cho mọi người. Đồng thời chúng ta cũng hãy biết sống chứng nhân Tin Mừng và loan báo Tin Mừng cho mọi người trong một đời sống vui tươi, bình an và hạnh phúc khi được làm con cái Chúa.

Phêrô Dương Hải Văn SDB

BÀI 2: Lễ Thánh Phêrô và Phaolô tông đồ

Cv 12, 1-11; 2Tm 4, 6-8.17-18
Mt 16, 13-19

Đức Giêsu và các môn đệ đến miền Cêsarê Philiphê, là miền dân ngoại ở phía bắc Galilê, xa khỏi vùng mà Đức Giêsu thường xuyên lui tới. Ở một nơi đặc biệt và trong một bầu khí thân mật.

- Giống như hai người trẻ, sau một thời gian tìm hiểu, dừng lại để quyết định về mối tương giữa hai người, để “trao đổi lòng tin” và qua đó hướng tới giao ước gắn bó với nhau suốt cuộc đời. Hay như chính chúng ta, những tu sĩ, đó có thể là một cuộc tĩnh tâm (định hướng, LT một tháng, tĩnh tâm hằng năm), và trong thời gian này, chúng ta quyết định hay làm mới lại quyết định trao ban lòng tin của mình cho Chúa Giêsu, để đoan nguyện đi theo Ngài trọn đời. Hoặc đơn giản là, trước một giai đoạn mới trong đời sống ơn gọi, chúng ta được mời gọi làm mới lại giao ước của chúng ta với Đức Giêsu: Ngài là ai đối với tôi?

1. « Người ta nói Con Người là ai? »

- Trong cuộc gặp gỡ thân mật, Đức GS hỏi các môn đệ : « Người ta nói Thầy là ai? ». Chúng ta có thể tự hỏi : tại sao ĐGS lại bắt đầu với câu hỏi này ? Câu hỏi này có liên quan gì hay có vai trò gì, đối với câu hỏi thứ hai : « Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ? »

- Các môn đệ trả lời : « một số người nói Con Người là Gioan Tẩy Giả ; một số khác nói là Elia ; một số khác nữa nói là Giêrêmia hay một trong các ngôn sứ ». Như thế, Chúa Giêsu ứng xử giống như những người đi trước Ngài, mỗi người một chút : một chút của Gioan, một chút của… ; Ngài hòa nhập vào một truyền thống, hay đúng hơn, Ngài xuất phát từ một truyền thống, từ lịch sử, văn hóa, tôn giáo của dân tộc Ngài. Ngài không từ trên trời nhảy xuống cách ngoạn mục, để mọi người thán phục, như ma quỉ gợi ý. Nếu làm thế Ngài, chắc hẳn Ngài cũng sẽ được nhìn nhận là Con TC, nhưng là Con TC theo kiểu của ma quỉ. Ngài đến để hoàn tất, chứ không phải hủy bỏ.

- Ngài ứng xử giống với nhiều người đi trước Ngài, như Gioan, như Elia, như Giêrêmia… ; tất cả đều là ngôn sứ. Như chính Ngài đã nói về mình : « Không một ngôn sứ nào được đón nhận nơi quê của mình ». Số phận của các ngôn sứ loan báo số phận của Đức Giêsu, mà gần Ngài nhất là số phận của Gioan. Theo mặc khải CƯ, Người Tôi Tớ đau khổ là hình ảnh biểu tượng của tất các các ngôn sứ thuộc mọi thời đại. Đức Giêsu đến để hoàn tất cách trọn vẹn và duy nhất thân phận của Người Tôi Tớ đau khổ nơi chính cuộc đời của mình. Phêrô sẽ không hiểu ra điều này, mặc dù tuyên xứng đúng căn tính của Chúa. Vấn đề là đâu con đường Chúa chọn để bày tỏ căn tính ấy cho các môn đệ, cho loài người, cho từng người trong chúng ta.

- Do đó, chúng ta cần phải lắng nghe người khác nói về Chúa ? « Người ta » của hôm nay nói Chúa là ai ? Tôi cần phải quan tâm, phải lắng nghe. 2. Còn anh em, anh em nói Thầy là ai? - Đức Giêsu đặt câu hỏi lần thứ hai cho tất cả các môn đệ, nhưng một mình Phêrô trả lời. Điều này có nghĩa là, câu hỏi này của Chúa đòi hỏi mỗi người phải trả lời đích thân. Mỗi người chúng ta được mời gọi đến một lúc nào đó, không nói theo người khác (cho dù là rất đúng, rất hay), không nói theo công thức có sẵn (cho dù đó là giáo lý, tín lý, là truyền thống), nhưng đích thân công bố Đức Giêsu là ai đối với mình; và khi công bố bằng lời Đức Giêsu là ai đối với mình, mỗi người được mời gọi cư ngụ trong câu trả lời của mình, dấn thân trong điều mình nói, đến độ mình và điều mình nói là một.

- Sau bằng đó năm theo Chúa, chúng ta đã nghe Chúa đặt ra câu hỏi này cho mình chưa ? Và tôi đã trả lời thực sự và dứt khoát cho Chúa chưa? Hay tôi mới chỉ nghe và trả lời giống như mọi người mà thôi, chứ chưa đích thân nghe được tiếng Chúa và đích thân trả lời cho Chúa như một người lớn?

- Và nếu như tôi nghe được tiếng Chúa hỏi hôm nay, ở đây và lúc này, tôi, tôi trả lời làm sao cho Chúa. Hay tôi chưa sẵn sàng, và muốn khất lại sau này? Tôi có thể trả lời như Phêrô: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”; nhưng những lời ngày có nghĩa gì đối với tôi? Đâu là cách Chúa trở nên Đấng Kitô, cách Chúa trở nên Con TC hằng sống?

3. Câu trả lời của thánh Phê-rô và Phao-lô - Thánh Phêrô và Phaolô đã trả lời câu hỏi của Đức Giê-su, không chỉ bằng lời tuyên xưng, nhưng còn bằng chính đời mình, bằng chính sự sống mình, như hai bài đọc trích Sách CVTĐ và thư thứ hai gởi Timothe kể lại cho chúng ta.

- Bài đọc 1 kể lại một biến cố trong cuộc đời đi theo và rao giảng Đức Kitô của thánh Phê-rô. Đó là một trong những thử thách tận căn của cầu trả lời bằng cuộc sống, nhưng đó cũng là dấu chỉ của sự giải thoát tận căn khỏi sự dữ và sự chết, đến từ quyền năng của ĐKT phục sinh.

- Trong bài đọc 2, thánh Phao-lô nói lên những tâm tình sau cùng và sâu xa nhất của mình, trước khi tự nguyện “đổ máu ra làm lễ tế” vì Đức Ki-tô. Ngài xác tín rằng: “Có Chúa đứng bên cạnh” và ban sức mạnh cho Ngài; và rằng Chúa đã cho Ngài thoát khỏi nanh vuốt sư tử, thì Ngài cũng sẽ cho ngài thoát khỏi mọi hành vi hiểm độc, sẽ cứu và đưa ngài vào vương quốc của Người ở trên trời (2Tm 4, 18)

BÀI VIẾT TỔNG HỢP