Ngày 16 tháng 08 năm 2017

Ngày 17 Tháng 8 Chân Phước Joan Delanoue và
Thánh Gia-Thịnh Linh mục – Lễ nhớ (+1257)

Joan Delanoue sinh năm 1666 và là con út trong gia đình mười hai người con. Gia đình ngài có một cơ sở thương mại nhỏ. Khi người mẹ goá bụa từ trần, bà đã để lại cơ sở cho Joan trông coi. Ngài không phải là một cô gái có tâm địa xấu xa, nhưng Joan chỉ nghĩ đến cách làm tiền. Và cũng chỉ vì thích làm tiền, ngài đã phạm nhiều lỗi lầm. Trước đây, ngài là một người ngoan đạo nhưng bây giờ tâm hồn ngài không có chút bác ái. Mẹ ngài thường rộng lượng với người ăn xin. Nhưng Joan, thường chỉ mua thực phẩm khi đến giờ ăn. Vì như vậy, ngài mới có thể nói với những người đến ăn xin rằng: “Tôi không có gì để cho cả.”

Chân Phước Joan Delanoue

Với lối sống đó, Joan không có hạnh phúc. Sau cùng, khi ngài hai mươi bảy tuổi, một linh mục thánh thiện đã giúp ngài khởi đầu cuộc sống đức tin một cách chân thành và hăng say. Dần dà, ngài thấy rằng cơ sở thương mại của ngài là để cho đi, chứ không phải để tích trữ. Joan bắt đầu chăm sóc các gia đình nghèo cũng như các trẻ mồ côi. Sau cùng, ngài phải đóng cửa tiệm để có thời giờ chăm sóc họ. Dân chúng gọi căn nhà đầy trẻ mồ côi của ngài là, “Nhà Ðấng Quan Phòng.” Sau này, ngài thuyết phục các phụ nữ khác đến giúp đỡ. Cuối cùng, họ trở thành các Nữ Tu của Thánh Anna của Ðấng Quan Phòng ở Saumur, nước Pháp.

Sơ Joan sống một cuộc đời rất hy sinh. Ngài thi hành nhiều việc đền tội nặng nhọc. Thánh Grignon de Montfort đến gặp sơ Joan. Lúc đầu thánh nhân nghĩ rằng sự kiêu ngạo đã khiến sơ Joan quá khó khăn với chính mình. Nhưng sau đó, thánh nhân nhận ra rằng tâm hồn sơ Joan thực sự ngập tràn tình yêu Thiên Chúa. Thánh nhân nói: “Hãy tiếp tục con đường mà con đã khởi sự. Thần Khí Chúa luôn ở với con. Hãy nghe theo tiếng Người và đừng sợ.”

Sơ Joan từ trần ngày 17 tháng Tám 1736 lúc bảy mươi tuổi. Dân chúng ở Saumur nói rằng, “Bà chủ tiệm buôn nhỏ bé đó đã giúp đỡ người nghèo ở Saumur còn nhiều hơn tất cả các hội viên thành phố gọp lại. Thật là một phụ nữ phi thường! Thật là một người thánh thiện!”

Vào năm 1947, Sơ Joan được Ðức Giáo Hoàng Piô XII tuyên phong chân phước, cùng năm với Thánh Grignon de Montfort khi thánh nhân được tuyên phong hiển thánh.

NguoiTinHuu.com

Thánh Gia-Thịnh Linh mục

Ngày 17 tháng 8 Thánh Gia-Thịnh Linh mục – Lễ nhớ (+1257) Tiểu sử

Thánh Gia Thịnh chào đời vào cuối thế kỷ XII tại Ka-mi-ên, giáo phận Bơ-rét-la-ô, quý danh Gia-cô-bê. Tới thế kỷ XIV, người được gọi là Gia Thịnh. Năm 1220, đang là kinh sĩ nhà thờ Cơ-ra-cô-vi-a, thánh Gia Thịnh vào Dòng Anh em Thuyết giáo tại Rô-ma.

Năm 1221, thánh Ða Minh cử tu sĩ Gia Thịnh cùng với tu sĩ Hen-ri-cô Mô-ra-vi-a về lập dòng tại Ba Lan, Ngay năm 1222, người đã thiết lập được tu viện tại Cơ-ra-cô-vi-a. Năm 1225, cha Giê-ra-đô Bơ-rét-la-ô, giám tỉnh tiên khởi tại Ba Lan đã phân phối các tu sĩ đi năm ngả.

Thánh Gia Thịnh đến lập tu viện tại Ðăng-tích, thuộc miền Pô-mê-ra-ni-a, rồi tại Si-nê-li. Cư ngụ tại đây từ 1229 đến 1233, người nổi tiếng có cuộc sống trong trắng và lòng tôn sùng Ðức Ma-ri-a với tước hiệu Mẹ Thiên Chúa.

Người hoạt động hăng say giữa cộng đồng người Chính thống và Công giáo tại miền này. Nguời đã rời bỏ thành phố trước khi các tu sĩ bị quận công Vơ-la-đi-mi trục xuất. Trong những cuộc hành trình đó, sách vở còn ghi lại nhiều việc lạ lùng. Chẳng hạn câu chuyện người trải áo choàng trên mặt nước, rồi cùng với anh em tu sĩ vượt qua sông Vít-tu-la mà không ướt chân, đem theo Thánh Thể Chúa và tượng Ðức Trinh Nữ.

Chuyện kể rằng,

Thánh Gia Thịnh khi nghe tin bọn Tartar sắp tấn công thành phố Kiew, nơi ngài đang ở, ngài đã chạy vào nhà nguyện tu viện để đem Bình Bánh Thánh đi dấu cho khỏi rơi vào tay những tên man di vô đạo. Khi ngài vừa đem Báu Tàng ấy ra khỏi nhà nguyện, pho tượng Đức Mẹ rất lớn và nặng đang đặt ở gần cửa, lên tiếng gọi ngài ba lần. Thánh Gia Thịnh hết sức ngạc nhiên hỏi lại Mẹ muốn ngài làm gì; Đức Mẹ trả lời:

– Gia Thịnh yêu dấu, con muốn cứu Người Con khỏi bị lăng nhục của bọn man di, và bỏ mặc Người Mẹ lại cho chúng sỉ nhục ư!

Nghe Thánh nhân bào chữa là mình yếu đuối, xin lỗi vì không mang nổi pho tượng, Đức Mẹ trả lời:

– Ô, nếu con có một chút tình yêu, con sẽ mang Mẹ đi được một cách dễ dàng.

Thánh nhân lập tức vác lấy tượng và đem đi một cách nhẹ nhàng như mang một bông hoa nhỏ bé.

Bánh Thánh dấu trong ngực, hai tay ôm tượng Đức Mẹ, ngài vượt qua chiến tuyến của quân thù không hề hấn gì, và thẳng bước đến Cracovia an toàn.

Người qua đời tại Cơ-ra-cô-vi-a ngày 15-8-1257. Năm 1527, Ðức Cơ-lê-men-tê VII tôn người lên bậc chân phước. Ngày 14-7-1594, Ðức Cơ-lê-men-tê VIII ghi tên người vào sổ bộ các hiển thánh.

BÀI VIẾT TỔNG HỢP