06.22.2020

CÂU CHUYỆN VỀ BỨC ẢNH THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU

Năm 1597 lệnh bắt đạo trên đất Nhật Bản gắt gao. Chỉ trong một tuần lễ, mọi cơ sở Công Giáo đều bị triệt hạ, giáo sĩ bị bắt gần hết, giáo dân bị phân tán và khủng bố tàn tạ. Tại vùng Odawara, Kamakura, người ta bắt được hai linh mục trẻ tuổi là Simauchi và Uzawa cùng nhiều ảnh tượng giải về Tokyo. Quan đại thần Tsukhamoto nhặt trong đống ảnh tượng một mẫu ảnh thật kỳ cục: người gì mà để trái tim ra ngoài!

Tsukhamoto là một nhà nho uyên bác, có óc thực tế, thích tìm hiểu. Ông cầm mẫu ảnh trái tim coi qua rồi vứt vào sọt rác, nhưng đến tối, ông nhớ lại và nghĩ đến bức ảnh kỳ lạ kia hẳn có một ý nghĩa nào đó. Ông lượm lại bức ảnh để trên bàn và suy nghĩ. Trời đã về khuya, mà quan vẫn ngồi bất động một mình với bức ảnh trước mặt. Mãi đến gần một giờ sáng, vị đại thần mới thở ra nhẹ nhàng khoan khoái, tay cầm bút lông ghi dưới bức ảnh mấy chữ:

“ĐỐI NGOẠI HỮU KỲ TÂM, ĐỐI NỘI VÔ TÂM GIẢ”.

Từ đó Tsukhamoto đặt bức ảnh trái tim trên bàn làm việc một cách kính cẩn. Một hôm có ông bạn tên Osaki đến chơi thấy vậy hỏi: Thế nào, bạn lại thích ảnh tượng của bọn tà đạo rồi sao? Đứng về mặt chính trị của triều đình thì tôi không dám phản kháng. Nhưng về mặt văn hóa và nhân đạo thì tôi rất thích bức ảnh này. Phải chăng bức ảnh này đã nói lên chương trình và hành động cùng lối xử thế tổng quát của Kitô Giáo. Để ông bạn coi: đối với thiên hạ, tha nhân bên ngoài thì “HỮU TÂM”, còn với bản thân mình thì “VÔ TÂM”. Cho nên họ mới vẽ trái tim để ra ngoài… nghĩa là phải đem hết trái tim mình mà phục vụ xã hội, giúp ích cho đời; còn về phần mình thì xả kỷ, đừng bao giờ lo cho riêng mình, phải diệt cái ngã vị kỷ. Đem hết trái tim mình ra giúp đời giúp người. Nội bức ảnh này tôi thấy đầy đủ hơn cái học Từ Bi của Phật, khoan dung hơn cái Nhân Thứ của Khổng, cao siêu hơn cái Vô Ngã của Lão, mạnh mẽ hơn cái học Dũng Thuật của Thần Đạo Nhật Bản vậy. Một tôn giáo dạy phụng sự nhân loại, yêu thương mọi người, còn bản thân mình thì không màng tới, không quan tâm tới tư lợi, thì quả là ngay chính của thiên hạ vậy.

Osaki cảm phục sự diễn đạt của bạn. Không ngờ Đạo Công Giáo lại hàm chứa một triết lý nhân sinh cao siêu như vậy. Từ đó hai ông trở nên người bạn chí thân và đã âm thầm chịu phép Rửa Tội, đồng thời vận động triều đình thả hai linh mục…

Sưu Tầm

🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🌳🌹 🏵️


Hòa An
NHỜ MẸ ĐẾN VỚI CHÚA

KHIÊM NHƯỜNG THÌ MỚI CÓ ÍCH ( Mt 6, 1-6. 16-18)

Ngày nọ, có một người đến nói với cha xứ: “Con sẵn sàng dâng cúng tiền để mua một quả chuông cho Giáo xứ, nhưng với điều kiện, phải khắc tên con trên quả chuông ấy!”.
Đây là thực trạng của rất nhiều người biểu lộ niềm tin của mình cách thực dụng như thế!
Sẵn sàng giúp đỡ, nhưng không thể thành hiện thực khi không được nêu danh tánh và công trạng của mình cách công khai!
Hôm nay, Đức Giêsu lên tiếng khuyên răn các môn đệ của Ngài phải cẩn trọng trong việc thi hành đức bác ái, kẻo lỡ trở thành “công dã tràng” tức là tốn công vô ích. Ngài dạy cho các ông khi làm việc thiện, hãy làm vì lòng mến và tinh thần vô vị lợi. Không cần phô trương để người đời biết mà ca tụng. Nếu muốn được biểu dương thì hẳn đã được phần thưởng do người phàm tán tụng rồi, và như một quy luật: đã được người đời thưởng công thì không được Thiên Chúa chúc phúc nữa.

Vậy, cùng một việc bác ái, khi thi hành, chúng ta muốn được phần thưởng muôn đời do Thiên Chúa ban tặng hay chỉ muốn phần thưởng tạm bợ, nhất thời, mau qua chóng hết do con người trao tặng?
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta cùng nhau làm một bài toán hầu tính ra sự hơn thiệt để mà tiến bước. Tuy nhiên, đáp án chỉ có khi chúng ta kết thúc cuộc sống trần thế này, và lúc ấy, phần thưởng được trao ban khi và chỉ khi chúng ta làm việc thiện với lòng tin, cậy trông và lòng mến.
Lạy Chúa Giêsu, xin dạy chúng con tinh thần của Chúa và giúp chúng con thi hành vì yêu mến Chúa và anh chị em, để mọi hành động, mọi việc làm của chúng con đều xuất phát từ tấm lòng khiêm cung và tràn đầy yêu thương. Amen.


🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🌳🌹 🏵️



TRUYỆN CƯỜI LINH MỤC

Xếp hạng vào Thiên Đàng
Trong đoàn người xếp hàng chờ Thánh Peter( Thánh Phao Lồ), người giữ cửa Thiên Đàng xét xem ai đáng được vào và ai phải xuống địa ngục, Thánh chỉ một người đàn ông:
– Anh là ai. làm gì dưới trần gian?
– Thưa Thánh, con là Pilot của hãng Qantas, cho đến lúc chết, chỉ 1 vợ, 1 con.
– Được, cho anh vào Thiên Đàng qua cửa danh dự.
Thánh chỉ một người kế tiếp:
– Anh là ai, làm gì dưới trần gian? – Thưa Thánh, con là Linh mục, chánh xứ địa phận Cabramatta.
– Được, cho vào Thiên Đàng qua cửa thường.
Vị linh mục thắc mắc:
– Sao con là Linh mục chỉ được vào bằng cửa thường, còn anh kia là pilot thôi lại được vào bằng cửa danh dự?
– Ta xét theo công đức của mỗi người lúc dưới dương thế, ngươi là Linh Mục thật nhưng mỗi khi ngươi giảng thì đa số ngủ gục, còn anh pilot kia, mỗi lần lái máy bay thì mọi người đều cầu nguyện.
thienanart.com.vn





Hiểu Đạo & Sống Đạo