June 16 2020

CÓ MƯỢN NGƯỜI KHÁC ĐI LỄ THAY THẾ ĐƯỢC KHÔNG TA ....?
(Mời anh chị em cùng chia sẻ bài viết sau đây)

Hỏi: CÓ MƯỢN NGƯỜI KHÁC ĐI LỄ THAY THẾ ĐƯỢC KHÔNG TA ....?:

Có một ông nọ rất khô đạo, thường hay nói với người vợ mỗi sáng Chúa nhật khi bà và các con sửa soạn đi lễ:
- Em hãy đến nhà thờ dự Lễ và cầu nguyện cho anh với nhé.
Mỗi lần gặp gỡ bạn bè nói về chuyện đạo, ông thường khoe với họ là ông không cần đến nhà thờ, cũng không cần phải đọc kinh, dự Lễ, vì đã có vợ ông dự Lễ, đọc kinh và cầu nguyện cho cả hai rồi.
Ngày tháng trôi qua, một hôm ông nằm mơ thấy ông và vợ đứng xếp hàng trước cửa Thiên đàng đợi đến lượt mình bước vào. Cửa trời mở ra và mọi người tuần tự vui vẻ tiến vào. Khi đến lượt ông thì Thiên thần giữ cửa làm hiệu cho ông dừng lại. Thiên thần quay sang mỉm cười nói với vợ ông:
- Chị hãy vào thiên đàng thay cho cả chồng chị nữa!
Thế là chỉ có vợ ông tiến vào còn ông thì phải bơ vơ đứng ngoài. Vừa tủi thân vừa tức giận đã làm cho ông thức giấc. Ông không dám thuật lại giấc mơ cho vợ, nhưng điều làm cho bà vợ ngạc nhiên hơn cả là sáng Chúa nhật hôm đó, thay vì nói với bà như thường lệ, ông đến gần vợ và nói bên tai bà:
- Từ hôm nay, anh sẽ cùng với em đến nhà thờ dự Lễ và cầu nguyện cho chính anh nữa.

* * * * *

Bạn thân mến!

Giây phút hiện tại chính là thời điểm Thiên Chúa đi vào cuộc đời ta và qua ta đi vào lòng thế giới. Thế nhưng Thiên Chúa không thể đi vào cuộc đời ta nếu không có sự đồng ý của ta. Thánh Augustino đã nói: “Khi tạo dựng nên ta, Thiên Chúa không cần hỏi ý kiến của ta, nhưng Người không thể cứu rỗi ta nếu ta không cộng tác với Ngài”. Điều đó nói lên trách nhiệm của mỗi người về niềm hạnh phúc và phần rỗi cá nhân.

Mỗi giây phút hiện tại sẽ lần lượt qua đi mà không bao giờ trở lại. Tất cả tùy thuộc vào sự lựa chọn của ta. Không ai có thể sống thay cho ta hoặc chết thay cho ta. Phải chấp nhận sự thật này là mỗi người chỉ sống một lần và chết cũng chỉ một lần. Ta phải chủ động chứ không thể đề cử ai thay thế ta được. Thánh Phaolô đã viết: “Mỗi người trong chúng ta sẽ phải trả lời về chính mình trước mặt Thiên Chúa” (Rm 14, 12).

Dom. Đặng Văn Thân.

***********

👍Rất hay❗️Hãy đọc và suy gẫm nhé mọi người....

AI CŨNG CHỈ SỐNG MỘT LẦN❗️RỒI TRỞ VỀ CÁT BỤI...

Một doanh nhân rất nổi tiếng, có thói quen rất lạ, cứ cách một thời gian, ông lại dẫn theo vợ con đến lò hỏa táng để xem. Có người không hiểu, hỏi ông nguyên do. Ông nói rằng, chỉ cần đến nơi hỏa táng, cái tâm nóng nảy sẽ rất mau chóng an tĩnh lại, thấy danh lợi tiền tài thật nhẹ nhàng.

▪️Ở nơi hỏa táng này, không kể bạn là quan to, quý tộc, quyền cao chức trọng, uy danh hiển hách hay là một người dân bình thường, nghèo rớt mồng tơi không ai biết đến, cuối cùng đều sẽ phải đến đây, chung một tư thế nằm xuống bất động, sau đó bị đưa vào bên trong lò hỏa táng đang bốc cháy ngùn ngụt, khi trở ra lần nữa, thì chỉ là một chiếc hộp vuông nho nhỏ được bọc trong tấm khăn.

🔷Khi đến chẳng mang theo thứ gì, khi đi chỉ như một làn khói. Ngẫm lại đời người thật đơn giản vậy! Vinh hoa phú quý rồi cũng thoáng qua theo ngày tháng, ân ái tình thù rồi cũng trở về với cát bụi.

️Hôm nay chúng ta sống trong một thế giới đầy vật chất, dục vọng bởi những cám dỗ mê hoặc: quyền lực, địa vị, tiền bạc, mỹ sắc, ăn ngon mặc đẹp…, dễ làm cho con người trở nên ngông cuồng, ngạo mạn, đam mê và tư lợi. 🥰Khi bạn cảm thấy hiện thực và ước mơ có sự chênh lệch, khi bạn cảm thấy không kiềm chế được tâm ân oán tình thù, hơn thua được mất , thủ đoạn với danh lợi, quyền thế mà mưu tính hại nhau…, sao bạn không thử đi đến nơi lò hỏa táng, nhìn ngắm thật kỹ nắm tro tàn, là cái còn lại của một kiếp người, rất có thể đó là người mà bạn mới vừa trò chuyện đầy ngưỡng mộ và say mê vài hôm trước… lúc đó bạn cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều với những áp lực đang đè nặng nơi tâm hồn của bạn chỉ là cái phù hoa..

______________ ST. ( Chia sẻ từ FB : Nguyễn Đức Tuấn)

🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🏵️🌳🌹🌳🌹 🏵️


NGHỆ THUẬT CỦA SỰ IM LẶNG.

Một chàng trai ngoài 20 tuổi đi xe buýt cùng với bố của anh. Cứ một lát, anh lại reo lên khi nhìn ra ngoài cửa kính: "Bố ơi, những đám mây ngoài cửa sổ kìa, đẹp quá", hay "Những tòa nhà kia sao mà lớn thế? Nhà của ai thế hả bố?". Người bố cũng hào hứng đáp lại phản ứng của cậu con trai, còn giới thiệu cho cậu những khái niệm về các công trình xung quanh. Các hành khách xung quanh nghe vậy, một số thì bụm miệng cười, số khác thì nhìn họ giống như hai kẻ ngốc. Sau đó, chàng trai lại reo hò và vỗ tay hoan hô trong khi xem phong cảnh bên ngoài. Lúc này, một vài hành khách xung quanh đã tỏ ra khó chịu và quay sang nhắc nhở người cha hãy để con chú ý đến lời nói và việc làm của mình. Người cha đáp lại bằng những lời xin lỗi và sau đó nhẹ nhàng giải thích: "Con trai tôi bị mù từ nhỏ, đây là lần đầu tiên nó có thể nhìn thấy thế giới sau ca phẫu thuật, thế nên đã vô cùng phấn khích". Các hành khách nghe xong, không ai nói gì, những người tỏ ra khó chịu hay khinh thường chàng trai giờ đây đều cúi mặt, tự xấu hổ vì sự nhỏ nhen và nông cạn của bản thân.

LỜI BÌNH:

Có người nói rằng, chúng ta chỉ mất 2 năm đầu đời để học nói, nhưng lại mất cả đời để học cách im lặng. Đôi khi, không nói gì mới thể hiện trí tuệ, còn nếu nói mà không suy nghĩ thì chỉ khiến cho người khác bị tổn thương mà thôi. Do đó, cẩn trọng với những lời nói ra, đặc biệt là những lời phán xét người khác là điều vô cùng cần thiết, mà người ta gọi là "Nghệ thuật của sự im lặng". Ai cũng có những câu chuyện riêng của mình và nếu chỉ giao tiếp thông thường, bạn sẽ khó mà hiểu được câu chuyện cũng như cuộc đời họ. Vì thế, đừng bao giờ phán xét người khác, mà hãy dành cho họ sự tôn trọng, cảm thông và thấu hiểu.

(Theo Moral Stories)

* Hiểu Đạo & Sống Đạo *

BÀI VIẾT TỔNG HỢP