5.11.2020

Giới Trẻ Plei Kly

Lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp, chúng con tạ ơn Mẹ, vì hôm nay, các hoạt động tôn giáo đã chính thức trở lại như bình thường. Chúng con lại được trở về bên Mẹ, bên Chúa để tỏ lộ những tâm tình, để thân thưa với Mẹ, với Chúa niềm vui, nỗi buồn, những trăn trở của cuộc sống… chúng con lại được ca khen, dâng lên Mẹ những đóa hoa, những điệu múa… trong tháng hoa dâng Mẹ.

Mẹ ơi! Chúng con vui mừng xiết bao! Thế nhưng, Mẹ ơi! Cơn đại dịch Virut Corona vẫn còn đang hoành hành khắp Thế giới, hiện nay vẫn chưa có vácxin phòng ngừa. Xin Mẹ tiếp tục nâng đỡ, ủi an, chữa lành chúng con, xin Mẹ giúp cho các y, bác sĩ mau chóng tìm ra phương thuốc chữa trị triệt để con virut này, Mẹ nhé! Chúng con xin trao vào bàn tay, vào sự hay cứu giúp của Mẹ, xin Mẹ cứu giúp chúng con. Xin Mẹ chuyển cầu cùng Chúa, để Ngài cứu thế giới chúng con. Amen!





❤️ CHA THÁNH GIOAN VÀ LÒNG KÍNH MẾN ,TIN TƯỞNG PHÓ THÁC NƠI ĐỨC MẸ ❤️

Về già, ngài kể: Tôi không nhớ rõ mà chỉ nhớ là tôi kính mến Đức Mẹ từ khi mới có trí khôn,và tôi kính mến Đức Mẹ trên hết các thánh khác.
Khi tôi còn bé, mới độ bốn năm tuổi, mẹ tôi cho một tượng Đức Mẹ. Tôi yêu thích tượng đó lắm, tôi luôn mang theo bên mình không bao giờ rời. Ban đêm tôi cũng phải mang tượng ấy trong người mới ngủ yên được. Dạo ấy có người cho tôi một cỗ tràng hạt đẹp lắm, chị tôi thích nên cứ gạ gẫm tôi mãi. Tôi bực mình, không muốn cho nên đi nói với mẹ, nhưng mẹ tôi bảo phải cho chị ấy cỗ tràng hạt vì lòng yêu mến Chúa. Tôi vâng lời nhưng lòng tiếc cỗ tràng hạt ấy lắm.

Cha Gioan tin tưởng, phó thác cho Mẹ: Trong một năm nọ, Cha đã cho vay tất cả kho dự trữ lương thực của nhà Chúa Quan Phòng, nơi Cha nuôi các em cô nhi. Vì thấy không cần tiền bạc cho lắm, nên Cha cho người vay được trả góp và rồi băn khoăn không biết đến ngày nào hết hạn phải trả, họ có trả đủ số cho không, mà mình chẳng còn nguồn lợi nào khác nữa. Chẳng biết làm cách nào hơn, Cha đặt hết tin tưởng vào Ðức Mẹ rồi cầm tràng chuỗi, ra khỏi làng vừa đi vừa lần hạt, đến thăm các bệnh nhân.

Bỗng Cha gặp một bà khách bên lề đường dâng cho Cha một món tiền với một câu vắn tắt: "Ðây là của người ta nhờ con đem đến trả cho Cha". Cha hỏi lại: "Tiền xin lễ hả?" "Không", bà đáp lại, "Cha muốn xử dụng thế nào tùy ý Cha". Cha cầm số tiền cám ơn bà khách, rồi tiếp tục đi thăm bệnh nhân. Tận thâm tâm Cha hết lòng cám ơn Ðức Mẹ, vì biết rõ kẻ vô danh cho tiền đó chính là Ðức Mẹ, Hiền Mẫu của Ngài.

Nguồn: Xuanha.net

BÀI VIẾT TỔNG HỢP