Vai Trò Của Đức Mẹ Trong Việc Hình Thành Kinh Tin Kính

01. Những ai trung thành phụng sự Mẹ bằng cách đọc Kinh Mân Côi sẽ nhận được những ơn cao cả.

02. Mẹ hứa sẽ phù trợ đặc biệt và ban nhiều ơn cho những ai đọc Kinh Mân Côi.

03. Kinh Mân Côi sẽ là áo mã giáp để chống lại hỏa ngục. Kinh Mân Côi tiêu diệt thói xấu, giảm thiểu tội lỗi, và phá tan các ngụy thuyết.

04. Kinh Mân Côi giúp nhân đức và các việc lành triển nở. Kinh Mân Côi kéo nhiều tình thương của Chúa xuống trên các linh hồn; giúp người ta khinh chê thế tục cùng những giả trá của nó, và nâng tâm hồn họ khao khát những của trên trời. Thực, Kinh Mân Côi chính là phương tiện giúp thánh hóa các linh hồn.

05. Linh hồn đến với Mẹ bằng Kinh Mân Côi sẽ không hư mất.

06. Những ai đọc Kinh Mân Côi sốt sắng và áp dụng những mầu nhiệm của Kinh Mân Côi vào đời sống mình sẽ không sợ bị rủi ro. Chúa sẽ nhân từ với họ và họ sẽ sống công chính, họ sẽ được bền vững mãi trong ơn Chúa và xứng đáng hưởng quê trời.

07. Những ai thực tôn sừng mầu nhiệm Mân Côi sẽ được ơn chịu các phép Bí Tích trước giờ chết.

Smiley face 08. Những ai trung thành lần lạt Mân Côi, khi sống và nhất là trong giờ chết, sẽ được ánh sáng Chúa soi dẫn cùng với đầy dẫy ân huệ của Ngài. Khi lâm tử, họ sẽ được chia sẻ huân nghiệp của các Thánh trên trời.

09. Mẹ sẽ cứu khỏi luyện tội những ai tôn sùng phép Lần Hạt Mân Côi.

10. Những con cái trung thành của phép Lần Hạt Mân Côi sẽ được thừa hưởng vinh quang lớn lao trên trời.

11. Nhờ Lần Hạt Mân Côi, các con sẽ được hết những gì mình xin.

12. Những ai truyền bá phép Lần Hạt Mân Côi sẽ được Mẹ giúp đỡ trong lúc gian truân, khốn khổ.

13. Mẹ đã xin Con Chí Thánh Mẹ ơn này cho những ai truyền bá phép Lần Hạt Mân Côi là họ sẽ được cả Triều Đình Thiên Quốc cầu bầu cho khi sống và trong giờ lâm tử.

14. Những ai đọc Kinh Mân Côi đều là con cái Mẹ và là anh em với Con Một Mẹ là Chúa Giêsu Kitô.

15. Tôn sùng phép Lần Hạt Mân Côi là dấu chắc chắn được ơn tiền định cứu rỗi.


Kinh Kính Mừng – Lời kinh cầu cho hòa bình

1, Kinh Kính Mừng

“Kính mừng Maria đầy ơn phúc“

Đó là câu đầu tiên trong Kinh Kính Mừng chúng ta vẫn thường xuyên đọc nhất là trong tháng Mười. Nhưng nguồn gốc của lời Kinh này phát xuất từ miệng sứ thần Gabriel khi chào kính Đức Maria lúc truyền tin (Lc1,28). Đức Maria là Đấng đầy ơn phúc như lời sứ thần nói, vì có Thiên Chúa ở cùng. Phúc của Mẹ thật cao với khôn sánh, lời bà Ê-li-sa-bet xác nhận : ” Em thật có phúc hơn mọi người nữ, vì Đấng em cưu mang thật diễm phúc“. Ai có Thiên Chúa ở cùng, người ấy được đầy ơn phúc. Đức Maria là người diễm phúc không chỉ Mẹ có Thiên Chúa ở cùng, mà Mẹ còn cưu mang Thiên Chúa ngay trong lòng mình nữa.

Những lời của sứ thần Gabriel và của bà Ê-li-sa-bet trên đây đã được Giáo hội dùng để chúc tụng ngợi khen Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ chúng ta. Đồng thời Giáo hội thêm vào đó lời cầu khẩn Mẹ thương nâng đỡ phù trì “Thánh Maria ĐứcMẹ Chúa Trời… và trong giờ lâm tử”.

Phụng vụ mừng lễ Mẹ Mân Côi hôm nay, dựa trên trang Tin Mừng (Lc 1,26-38) lại dìu ta về với “Đức Maria đầy ơn phúc“. Mẹ có phúc trước hết là vì Mẹ có Thiên Chúa ở cùng, và Con lòng Mẹ gồm phúc lạ. Thế nên Giáo hội không ngớt lời lặp đi lặp lại danh xưng hạnh phúc này : “Kính mừng Maria đầy ơn phúc” để tôn vinh Mẹ Maria. Đức Maria là người hạnh phúc vì Mẹ đã đón nhận hồng phúc, được tuyển chọn để cưu mang, sinh hạ, nuôi dưỡng và làm Mẹ Đấng Cứu Thế, là Mẹ Thiên Chúa. Nếu yêu và được yêu là những điều hạnh phúc nhất trong đời, thì Đức Maria cũng rất hạnh phúc khi được Thiên Chúa yêu thương tuyển chọn và chính Mẹ cũng biết dành trọn vẹn tình yêu thương của mình cho Thiên Chúa.

Mẹ được đầy ơn phúc, Mẹ cũng muốn cho con cái mình hạnh phúc, vì mẹ nào mẹ chẳng thương con. Nên khi con cái lầm đường lạc lối, sa lầy trong tội, Mẹ đã mở rộng vòng tay, dẫn lối chỉ đường cho con người đạt tới hạnh phúc với lời nhắn nhủ : “Hãy ăn năn đền tội, hãy năng lần hạt Mân Côi“. Làm theo lời dặn dò của Mẹ, Hội Thánh đã thoát nhiều cơn giông tố hiểm nguy xác hồn, phá tan được bao bè rối, mang lại bình an trong tâm hồn.

2, Ơn phúc bởi đọc Kinh Kính Mừng

Chính Mẹ đã dạy chân-phước Alanô : “Bất-cứ ai trung thành đọc Kinh Mân Côi và suy ngắm những Mầu Nhiệm sẽ được ân thưởng. Mẹ sẽ xin cho họ được tha mọi hình phạt và mọi tội lỗi trong giờ họ chết“.

Thánh Bênađô nói : “Kinh Kính Mừng làm cho Quỉ Dữ trốn chạy, Hỏa Ngục run sợ“.

Còn thánh Bônaventura nói : “Mẹ Maria chúc phúc cho những ai đọc Kinh Kính Mừng“.

Theo thánh Montfort “Những người rối đạo, những người vô tín ngưỡng, những người kiêu căng chê ghét hay khinh thị Kinh Kính Mừng, là những người có dấu bị trầm luân Hỏa-Ngục. Không có gì có hiệu-lực được lên Nước Thiên Chúa bằng đọc Kinh Mân Côi“.

Thánh Anphongsô “Nhờ Kinh Mân Côi, biết bao tội nhân bỏ đường tội lỗi, bao linh hồn đã tiến cao trên đường trọn lành. Biết bao người được ơn chết lành và hưởng phúc Thiên đàng“.

Kinh Mân côi là kinh chính Ðức Trinh Nữ đã khuyến khích khi hiện ra với Cô Bernardette ở Lộ đức (1858) cũng như trong các lần hiện ra với ba em mục đồng Lucia, Phanxicô và Giaxinta 6 lần từ 13 tháng 5 tới 13 tháng 10 năm 1917. Cả 6 lần Đức-Mẹ đều thúc-dục : “Các con hãy tiếp tục đọc Kinh Mân Côi hằng ngày“. Và nhất là : “Các con hãy đọc kinh Mân côi để cầu nguyện cho hòa bình“.

3, Lời kinh cầu cho hòa bình

Chúng ta đang sống trong một tình hình quốc tế đầy những căng thẳng, càng ngày càng gia tăng, khiến ngày mùng 07 tháng 9 năm 2013, Đức Thánh Cha Phanxicô phải mời gọi cả Hội Thánh ăn chay cầu nguyện cho hòa bình tại Syria và những nơi bạo lực đang hoành hành. Lời cầu của Hội Thánh đã được nhận lời, chiến tranh đe dọa Damacus đang qua đi, nhưng tại Trung Đông, Ai Cập, Triều Tiên và cả Thánh Địa xem ra Hòa Binh vẫn vắng bóng. Năm 2014, và những năm tiếp theo Đức Thánh Cha đã kêu gọi thế giới nhiều lần cầu nguyện cho Irắc, không những kêu gọi cầu nguyện cho hòa bình tại Israel và Palestin mà còn tổ chức cầu nguyện với nguyên thủ quốc gia cả hai nước. Trước tình thế hiện nay, chỉ biết chạy đến với Thiên Chúa, để khẩn xin hòa bình cho thế giới và. Việc làm trong tháng này là hãy lần hát Mân Côi, như Giáo hội vẫn thường làm trong các cơn túng cực. Vì chỉ có lời cầu nguyện mới vượt qua được các biên giới các quốc gia và các ngăn cách của thù ghét cũng như không hiểu nhau, mới đem lại bình an cho nhân loại. Chúng ta hướng về Ðức Maria, Nữ vương hòa bình, và khẳng định rằng, nơi nào thiếu hòa bình, nơi nào con người tỏ ra bất lực hay không muốn dẹp đi mầm mống thù ghét và chết chóc, thì việc trợ giúp phải đến từ Trời cao. Chính Ðức Maria, Nữ vương hòa bình, Ðấng đem chúng ta trở lại với Chúa Cha.

Trước những thế lực mạnh hơn, chúng ta thường cảm thấy bất lực. Khi nghĩ đến sức mạnh của những thế lực trên trái đất này định đoạt số phận của nhân loại, chúng ta cảm thấy bị giới hạn và bất lực, chúng ta chỉ biết tin tưởng vào lời cầu nguyện mà thôi, chúng ta tin cậy vào một sức mạnh lớn hơn, là Thiên Chúa. Ðức Maria, như gương mẫu của sự phó thác hoàn toàn cho thánh ý Chúa. Và với tình mẫu tử, Mẹ sẽ dẫn đưa chúng ta đến với Chúa Kitô, theo dõi chúng ta trên đường đến với Chúa Cha, Ðấng có thể cải hóa và làm cho các tâm hồn con người tùng phục thánh ý của Người.

Vậy kinh Mân Côi càng có lý do hơn nữa để xúc tiến hòa bình, một hoà bình cho tới nay vẫn chưa trở lại. Với lời Mẹ Maria dạy và kinh nghiệm của các thánh về ơn phúc bởi đọc Kinh Kính Mừng, chúng ta hãy sốt sáng đọc kinh Mân Côi, để cầu nguyện cho bản thân, cho gia đình, cho Giáo hội, cho quê hương và cho toàn thế giới.

Nữ Vương truyền phép Rất Thánh Mân Côi, cầu cho chúng con.

Nữ Vương bình an, cầu cho chúng con. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Smiley face

***************************************************************************************

Huyền nhiệm Mân Côi

Theo khóa họp tháng 4/1991, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam quyết định kính trong thể Lễ Đức Mẹ Mân Côi vào Chúa nhật XXVII/TN. Phụng vụ thánh ấn định 3 bài đọc trong Thánh lễ (Cv 1, 12-14; Gl 4, 4-7; Lc 1, 25-38) có liên quan trực tiếp đến mầu nhiệm Nhập Thể: Kể từ thời điểm “thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình tới, sinh làm con một người đàn bà” (Gl 4, 4-7), tới biến cố “sứ thần Gáp-ri-en truyền tin cho Đức Maria” (Lc 1, 25-38), và ngày lễ Ngũ Tuần, Đức Maria cùng với đàn con (nhóm Mười Một Tông đồ) vừa được Con Thiên Chúa và cũng là Con của Mẹ trao phó dưới chân thập tự, tất cả “đều đồng tâm nhất trí, chuyên cần cầu nguyện” (Cv 1, 12-14). Như vậy mầu nhiệm Nhập Thể là khởi điểm công trình cứu độ của Thiên Chúa và cũng là nguyên ủy khởi đầu của Kinh Mân Côi (Mầu nhiệm thứ nhất mùa Vui: “Sứ thần truyền tin cho Đức Bà chịu thai”); nên có thể khẳng định đó là “Huyền nhiệm Mân Côi”. Xin được mạo muội chia sẻ đôi điều cảm nghĩ về “Huyền nhiệm Mân Côi”:

Kinh Mân Côi được Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội ban cho Giáo hội qua thánh Đa Minh, ngài đã được Đức Trinh Nữ dạy làm phương tiện cải hoá những người theo phái Albigense và các người tội lỗi khác. Sự kiện thánh Đa Minh được Đức Mẹ ban tràng chuỗi Mân Côi không những được ghi lại bằng những văn bản mang tính lịch sử, mà còn được diễn tả bằng chính kinh nguyện Mân Côi. Kinh Mân Côi được thành hình, chính yếu và căn bản, gồm Lời Đức Giê-su dạy về Cầu Nguyện (Kinh Lạy Cha – Mt 6, 7-13) và Lời Sứ thần Gap-ri-en chào Mẹ Maria khi báo tin Ngôi Lời nhập thể (Kinh Kính Mừng). Đây là lời cầu nguyện được các tín hữu mộ mến sử dụng từ thời các thánh Tông đồ. Tuy nhiên, mãi tới năm 1214, Giáo hội mới nhận được Kinh Mân Côi trong hình thức và cách dùng hiện nay: Sau khi thinh lặng lắng nghe mỗi ngắm diễn tả một mầu nhiệm, cộng đoàn cùng “khẩu tụng tâm suy” (miệng đọc, lòng suy niệm) 1 Kinh Lạy Cha + 10 Kinh Kính Mừng và kết thúc bằng 1 Vinh tụng ca Ba Ngôi Thiên Chúa (Kinh Sáng Danh).

Thánh Gio-an Phao-lô II đã giải thích thật rõ ràng: “Kinh Mân Côi kính Đức Trinh Nữ Maria, dần dần được hình thành trong Ngàn năm thứ hai dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần Thiên Chúa, là một lời kinh được vô vàn các vị thánh yêu thích và được Huấn quyền khuyến khích… Kinh Mân Côi, dầu rõ ràng gắn liền với Đức Maria, chủ yếu là một lời kinh lấy Đức Ki-tô làm trung tâm. Qua vẻ giản dị của các yếu tố, lời kinh có được chiều sâu của toàn bộ sứ điệp Tin Mừng, mà ta có thể gọi là một bản tóm lược. Qua lời kinh ấy vang vọng lại lời kinh của Đức Maria, kinh Magnificat ca ngợi việc Nhập thể cứu chuộc đã khởi sự trong cung lòng trinh khiết của ngài. Với Kinh Mân Côi, Dân Ki-tô giáo theo học tại ngôi trường của Đức Maria và được dẫn đến chiêm ngưỡng vẻ đẹp trên dung nhan của Đức Ki-tô và kinh nghiệm chiều sâu thẳm tình yêu của Người. Qua Kinh Mân Côi các tín hữu lãnh nhận vô vàn ơn thiêng, hầu như qua chính đôi tay của Mẹ Đấng Cứu Thế.” (Tông thư về Kinh Rất Thánh Mân Côi “Rosarium Virginis Mariae” ban hành ngày 16/10/2002, số 1).

Trải qua bao thăng trầm lịch sử (của Giáo hội cũng như thế giới), Kinh Mân Côi vẫn toả sáng và ngày càng chói rạng như chính mầu nhiệm Cứu Độ của Thiên Chúa qua Ngôi Lời nhập thể. Vì thế, trong Tông thư nêu trên (số 21), Thánh Gio-an Phao-lô II còn gọi Kinh Mân Côi là “Mâu nhiệm của các mầu nhiệm” và bổ sung thêm 5 mầu nhiệm Ánh Sáng, nâng tổng số lên thành 20 mầu nhiệm. Quả thực, nói hay viết về mầu nhiệm Kinh Mân Côi cùng với hiệu lực cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi thì không bút mực, sách vở nào có thể bao biện cho hết được. Nhưng cho dù như vậy, thì kẻ viết bài này cũng vẫn bị cuốn hút bởi một hấp lực huyền nhiệm. Quả thật là: “Những điều đã nói trên đây làm sáng tỏ khá đầy đủ sự phong phú của kinh nguyện truyền thống này, vốn có tính chất mộc mạc của lòng đạo đức bình dân, nhưng cũng có chiều sâu thần học của việc cầu nguyện thích hợp cho những ai cảm thấy nhu cầu chiêm ngưỡng thâm sâu hơn.” (Tông thư “Rosarium Virginis Mariae”, số 39).

Trong suốt chiều dài lịch sử Giáo hội, không thể phủ nhận một điều là giá trị siêu việt của Kính Mân Côi đã vượt cả thời gian và không gian. Toàn thể Giáo hội, từ giáo sĩ đến giáo dân, đều luôn luôn biểu lộ lòng sùng kính Kinh Mân Côi trong cuộc sống thường nhật thông qua chiêm niệm (nhìn bằng đôi mắt của Thiên Chúa + yêu thương bằng trái tim của Thiên Chúa) và sốt sắng cầu nguyện cùng Đức Maria, để “Nhờ Mẹ, đến với Chúa Giê-su” (Ad Jesum per Mariam). Không những trong Giáo hội, mà Kinh Mân Côi còn ảnh hưởng rất lớn tới xã hội. Không thiếu những vị thức giả, kể cả thường dân, đều bày tỏ sự tin tưởng vào hiệu năng của Kinh Mân Côi. Riêng với các vị kế nghiệp ngai tòa Tảng Đá Phê-rô, thì phải nói các Đức Giáo hoàng cũng luôn bày tỏ lòng sùng kính mộ mến tột bậc Kinh Mân Côi. Theo Thông điệp “Supremi Apostolatus” do ĐGH Lê-ô XIII ban hành ngày 1/9/1883 (nguồn: daminhvn.net), cùng các bài viết về Đức Mẹ Mân Côi (nguồn: Thanhlinh.net), có các vị Giáo hoàng sau đây đã để lại những dấu ấn đáng ghi nhớ về Kinh Mân Côi: * Ðức Ur-ba-nô IV (1261-1264) xác nhận là: “mỗi ngày Kinh Mân Côi mang lại những ơn phúc mới mẻ cho Ki-tô giáo.”

* Ðức Six-tô IV (1471-1484) tuyên ngôn rằng phương pháp cầu nguyện này “làm tăng thêm việc tôn vinh Thiên Chúa và Ðức Trinh Nữ, cũng như rất thích hợp trong việc phòng ngừa những hiểm nguy đang đe doạ.” Trong Tông sắc “Dum Ineffabilis” ngày 30/01/1586, đã gọi Kinh Mân Côi là “Thánh Thi của Đức Trinh Nữ Maria Vinh hiển Trọn đời Đồng trinh, Mẹ Thiên Chúa, đã được làm ra dưới ơn soi sáng của Chúa Thánh Thần.”

* Ðức Ju-li-ô III (1550-1555) tôn vinh Kinh Mân Côi là “vinh quang của Giáo hội.”

* Ðức Pi-ô V (1566-1572) tuyên bố về hiệu năng Kinh Mân Côi Đức Mẹ ban cho thánh Đa Minh (Dòng Anh Em Thuyết Giáo – thế kỷ XIII): “nhờ việc truyền bá lòng tôn sùng này mà tín hữu trở nên nhiệt tình hơn trong việc suy niệm và sốt sắng hơn trong việc cầu nguyện; họ biến đổi một cách nhanh chóng; bóng tối lạc thuyết biến tan và ánh sáng Ðức Tin Công Giáo bừng rạng trong vinh quang đổi mới.” Đồng thời, ngài kêu gọi Ki-tô hữu thành lập một đạo quân chiến đấu (ai không trực tiếp chiến đấu thì kết hơp thành một đạo quân cầu nguyện) quân Thổ Nhĩ Kỳ đang làm mưa làm gió khắp châu Âu hồi đó. Cuộc chiến đem lại thắng lợi vinh quang rực rỡ. Ðể tưởng nhớ đặc ân này và để kỷ niệm một cuộc chiến đáng ghi nhớ như thế, vị Thánh Giáo hoàng này đã muốn lập một lễ tôn kính “Ðức Mẹ Thắng Trận”, một lễ mà Ðức Giáo hoàng Grê-gô-ri-ô XIII đã đặt cho danh xưng là “Rất Thánh Mân Côi”.

* Ðức Grê-gô-ri-ô XIII (1572-1585) trong Tông thư “Monete apostolos” (ban hành ngày 01/4/1573) đã khẳng định sư kiện Đức Mẹ ban tràng chuỗi Mân Côi cho thánh Đa Minh: “Kinh Mân Côi được thánh Ða Minh thiết lập để ngăn cản cơn thịnh nộ của Thiên Chúa và để kêu cầu sự can thiệp của Ðức Trinh Nữ Maria… Kinh Mân Côi là Thánh Thi của Đức Trinh Nữ Rất Thánh mà chúng ta cầu nguyện để làm nguôi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa và khẩn xin sự cầu bầu của Đức Mẹ.”

* Ðức Clê-men-tê XI (1700-1721), để tỏ lòng tri ân, đã truyền cho cả Giáo hội hằng năm phải đặc biệt tôn kính Ðức Mẹ Thiên Chúa bằng Kinh Mân Côi.

* Ðức Pi-ô IX (1846-1878): Tăng cường sự ủng hộ bằng nhiều ân xá ban cho những giáo dân tích cực tham gia việc tôn sùng Mẹ Maria bằng Kinh Mân Côi. ĐGH đã tuyên bố tín điều Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội qua Tự sắc “Ineffabilis Deus” vào năm 1854. Trên giường bệnh, lúc sắp lâm chung (tháng 02/1878), ĐGH đã nói với những người chung quanh: “Kinh Mân Côi là bản Phúc Âm tóm lược, đem lại cho những người đọc kinh này những dòng sông bình an đã được Thánh Kinh nói đến; đó là việc sùng kính tuyệt vời nhất, dồi dào ơn thánh nhất và làm đẹp lòng Trái Tim Mẹ Maria nhất. Hỡi các con, hãy cứ lời chứng ấy mà nhớ đến cha trên trần gian này.” * Ðức Lê-ô X (1513-1521): Một lần nữa khẳng định sự kiện Đức Mẹ ban tràng chuỗi Mân Côi cho thánh Đa Minh: “Kinh Mân Côi được thiết lập để chống lại các kẻ gieo rắc lầm lạc và các lạc thuyết.”

* Ðức Lê-ô XIII (1878-1903): Trong tông thư “Fidentem piumque” (ban hành ngày 20/91896), ĐGH đã viết: “Trong Kinh Mân Côi, Chúa Ki-tô giữ vị trí thứ nhất; … nhờ những lời khẩu nguyện tạo nên chuỗi kinh, chúng ta có thể biểu lộ và tuyên xưng đức tin của chúng ta vào Thiên Chúa, Người Cha quan phòng của chúng ta, vào sự sống đời đời, vào ơn tha thứ tội lỗi, cũng như vào các mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi, Ngôi Lời Nhập Thể, Mẹ Thiên Chúa, và những mầu nhiệm khác.”

* Đức Pi-ô IX (1846-1878) rất sùng kính Đức Mẹ, không những ngài năng nguyện ngắm Kinh Mân Côi, mà còn long trọng tuyên bố tín điều “Mẹ Maria Đầu Thai Vô Nhiễm Nguyên Tội” bằng sắc lệnh “Ineffabilis Deus” vào ngày Lễ Mẹ Vô Nhiễm (8/12/1854).

* Thánh GH Pi-ô X (1903-1914): Thường quả quyết lập đi lập lại rằng: ”Sau Thánh Lễ thì không có lời cầu nguyện nào hữu hiệu cho bằng lời Kinh Mân Côi”.

* Ðức Pi-ô XI (1922-1939): Trong tông thư “Ingravescentibus malis” (ban hành ngày 29/9/1937) đã viết: “Kinh Mân Côi không những là vũ khí đánh đuổi các quân thù của Thiên Chúa và đạo thánh, mà còn nuôi dưỡng và vun trồng các nhân đức Phúc Âm. Nó làm thấm nhuần đức tin Công Giáo qua việc chiêm ngắm các mầu nhiệm thánh và nâng cao sự hiểu biết của chúng ta về các chân lý được Thiên Chúa mặc khải.” Ngài còn ban ơn toàn xá cho việc đọc Kinh Mân Côi trước Thánh Thể.

* Ðức Pi-ô XII (1939-1958): Ngày 16/10/1940, ĐGH tuyên bố: “Chuỗi Mân Côi, như danh xưng cho biết, là một tràng hoa hồng; không phải thứ hoa hồng của những kẻ không biết Chúa tự trang điểm một cách vô duyên, như Thánh Kinh đã nói – “Nụ hoa hồng, ta đem kết triều thiên trước khi hoa tàn lụi.” (Kn 2, 8) – nhưng là những hoa hồng mang vẻ tươi xinh không ngừng được thăng hoa trong bàn tay của những tâm hồn sùng mộ Đức Maria.” Đồng thời, ngài cũng long trọng tuyên tín Đức Maria Hồn Xác Lên Trời bằng tông hiến “Munificentissimus Deus”.

* Đức Gio-an XXIII (1958-1963): Chân phước Gio-an XXIII đã để lại dấu ấn đặc biệt khi ngài triệu tập Công Đồng Vatican II – một công đồng được coi là “Lễ Hiện Xuống thứ hai” của Giáo hội. Trong Tông thư về Kinh Mân Côi đề ngày 29/9/1961, ngài đã viết: “Đây là một đặc điểm của lời kinh mang tính cách Thánh Lễ và kinh Thần Vụ: mỗi phần đều được mở đầu bằng lời “chúng ta hãy cầu nguyện”’ một lời hàm chỉ số nhiều và một đám đông những người đang cầu nguyện, những người đang hy vọng được nhậm lời, và những người đang được cầu nguyện cho. Đó là cộng đoàn cầu nguyện, hiệp nhất trong lời khấn xin cho toàn thể gia đình nhân loại, tôn giáo và dân sự. Kinh Mân Côi Đức Maria được nâng lên tầm cao của một lời cầu nguyện cao trọng, công cộng và phổ quát, cho những nhu cầu thông thường và ngoại thường của Giáo Hội, của các quốc gia và toàn thể thế giới.”

* Đức Phao-lô VI (1963-1978): ĐGH công nhận Kinh Mân Côi là một trong “những việc thực hành và việc đạo đức nhằm suy tôn” Mẹ Maria đã được quyền Giáo Huấn Giáo Hội chuẩn nhận và cổ võ qua các thế kỷ (“Thánh Công Ðồng cố ý dạy giáo lý công giáo ấy, đồng thời Giáo Hội cũng khuyến khích hết mọi con cái hãy nhiệt tâm phát huy lòng sùng kính Ðức Nữ Trinh, nhất là trong phụng vụ, hãy coi trọng những việc thực hành và việc đạo đức nhằm suy tôn ngài và đã được quyền Giáo Huấn Giáo Hội cổ võ qua các thế kỷ, cũng như hãy kính cẩn tuân giữ những quyết định của các thời đại trước liên quan đến việc tôn kính ảnh tượng Chúa Ki-tô, Ðức Nữ Trinh và các Thánh.” – Hiến chế Tín Lý về Giáo Hôi “Lumen Gentium”, số 67). Do đó, ngày 02/02/1974, ngài đã ban hành Tông huấn về Lòng Sùng Kính Đức Trinh Nữ Maria “Marialis Cultus”. Trong Tông huấn (các số từ 42 đến 55), ngài nhấn mạnh đến “Những tuân giữ về việc thực hành đạo đức: Kinh Truyền Tin và Kinh Mân Côi”.

* Riêng với Thánh Gio-an Phao-lô II (16/10/1978-2/4/2005) thì có thể coi ngài là vị “Giáo hoàng của Kinh Mân Côi”, cũng như trước đây Thánh Pi-ô V cũng được coi như vậy. Đó là vì các ngài đã bày tỏ lòng mộ mến và tôn sùng Kinh Mân Côi, không chỉ qua những văn kiện được ban hành dạy dỗ tìn hữu siêng năng cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi trong cuộc sống hàng ngày; mà các ngài còn sống cụ thể tinh thần Mân Côi trong tất cả những hoạt động Phụng vụ và sinh hoạt cá thể thường nhật. Quả thật đúng như lời dạy của Đức Giáo hoàng Lê-ô XIII: “Giờ đây, đã gần đến dịp tưởng nhớ đến biết bao hồng ân cao cả khôn lường mà Ki-tô hữu nhận được nhờ lòng sùng kính kinh Mân Côi, Ta ước mong cho lòng sùng kính này được toàn thể Giáo hội hoàn vũ thực thi bằng cả nhiệt tình thắm thiết nhất đối với Ðức Trinh Nữ, để, nhờ sự cầu bầu của Người, Người Con chí thánh của Người nguôi giận và thương đến chúng ta đang ở trong cơn khốn khổ đoạ đầy.” (Thông Ðiệp “Supremi Apostolatus”)

* Đức Bê-nê-đic-tô XVI (18/4/2005 – 28/2/2013) cũng nhấn mạnh: “Kinh Thánh Mân Côi không phải là một thực hành đã xưa cũ, ngược lại, kinh Mân Côi đang kinh nghiệm một Mùa Xuân mới. Không chút hồ nghi, đây là một trong những dấu hùng biện nhất của tình yêu mà thế hệ trẻ nuôi dưỡng đối với Chúa Giê-su và Mẹ Người là Đức Maria.”

Với Đức Giáo hoàng đương kim Phan-xi-cô cũng vậy, ngài luôn luôn lần chuỗi với cộng đoàn tín hữu mỗi khi có dịp. Và trong một lần (18g00 ngày 4/5/2013) tại Đền thờ Đức Bà Cả (Rô-ma), ngài đã chủ sự buổi đọc Kinh Mân Côi trọng thể. Trong bài suy niệm, ngài đề cao vai trò của Mẹ Maria như một người mẹ quan tâm đến sức khỏe của con cái, luôn biết chăm sóc với tình thương bao la và dịu dàng. ĐTC giải thích điều này qua ba khía cạnh:

1. Một bà mẹ giúp con tăng trưởng và muốn con cái lớn mạnh tốt đẹp; vì thế bà giáo dục các con đừng chiều theo sự lười biếng – xuất phát từ một thứ sung túc -, đừng an nghỉ trong cuộc sống thoải mái chỉ hài lòng về những sự vật.

2. Tiếp đến, một bà mẹ nghĩ đến sức khỏe của con cái bằng cách dạy con đương đầu với những khó khăn của cuộc sống.

3. Một khía cạnh cuối cùng: một bà mẹ tốt không những tháp tùng con cái trong sự tăng trưởng, không tránh né những vấn đề, những thách đố trong cuộc sống; một bà mẹ tốt còn giúp con cái đề ra những quyết định chung kết trong tự do.ROMA. Lúc 6 giờ chiều hôm qua. (nguồn: Vietcatholic.net) Gần đây, khi ĐTC Phan-xi-cô viếng thăm Naples (ngày Thứ Bảy 21/3/2015), ngài cũng cầu nguyện chung với cộng đoàn giáo sĩ và tín hữu bằng Kinh Mân Côi. Sau giờ cầu nguyện, ngài huấn dụ cho cộng đoàn thánh hiến, các bậc tu trì và chủng sinh “cần phải coi Chúa Giê-su là tâm điểm” trong đời sống thừa sai mang trọng trách truyền giáo. ĐTC nhấn mạnh: “Một linh mục, giám mục, tu sĩ mà không cầu nguyện với Đức Mẹ, không cầu Kinh Mân Côi [...], thì Người Mẹ này sẽ không thể nào cống hiến Con của Mẹ cho họ. Tâm đểm và yếu tính của Đức Mẹ là một người mẹ cống hiến Chúa Giê-su cho chúng ta.” (xc. “Đức Thánh Cha Phan-xi-cô: Cái Hôn Loãng Máu – Viếng Thăm Naples” – nguồn Thanhlinh.net).

Sở dĩ các Đức Giáo hoàng sùng kính Kinh Mân Côi, cũng bởi vì: “Giáo hội luôn luôn tin tưởng vào hiệu năng của lời cầu nguyện này, khi giao phó cho Kinh Mân Côi, đọc chung trong cộng đoàn và thường xuyên thực hành, những vấn nạn nan giải nhất.” (Tông thư “Rosarium Virginis Mariae”, số 39). Bởi vậy, mọi tín hữu phải luôn tâm niệm sống Đạo với châm ngôn “Kết hiệp với Mẹ suy niệm mầu nhiệm Mân Côi” bằng cách: “Cầu nguyện bằng kinh Mân Côi + Ăn năn cải hối + Ký thác tận hiến cho Mẹ => Đền tạ Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ” (Mệnh lệnh Fatima). Chỉ có như thế mới phần nào bày tỏ được tình con thảo đối với Mẹ hiền, đáp ứng được Lòng Thương xót của Thiên Chúa qua di ngôn dưới chân Thập Tự: “Này là con bà – đây là mẹ con” (Ga 19, 26-27); đồng thời đóng góp một phần nhỏ vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Giáo hội trong thời đại hiện nay – một thời đại không thiếu những bè rối nhân danh tôn giáo để đánh bom khủng bố dân lành, thậm chí còn đề cao khẩu hiệu “đánh bom tự sát sẽ nên thánh tử vì đạo”!!!

Ngày nay khi lần chuỗi Mân Côi, mỗi Ki-tô hữu cần nhận chân được đây là dịp tiếp cận Tin Mừng, ôn lại hành trình đức tin của Đức Mẹ, để từ đó khẩn cầu Mẹ dìu dắt vượt thắng được hành trình đức tin của chính bản thân mình. Ôi, lạy Mẹ! Con xiết bao mừng rỡ khi lại được thêm một lần trong muôn muôn triệu lần Ki-tô hữu chúc tụng Mẹ qua Kinh Mân Côi mà Mẹ đã truyền dạy chúng con. Cúi xin Mẹ thương đoái, dang hai tay đón nhận đoá hoa lòng của chúng con: “Một tràng hoa Mân Côi, hương thơm ngào ngạt thắm ân tình. Một lời kinh sốt mến, xin dâng về Nữ Vương hiển vinh.” (“Tràng hoa Mân Côi” – TCCĐ).

JM. Lam Thy ĐVD.

******************

Bài Viết Liên Quan:

Suy Niệm: Lễ Đức Mẹ Hồn Xác lên trời

trang Đức Mẹ



THƯ GỞI MẸ (tiếp theo)

Smiley face

Mẹ ơi! Hôm nay trong lúc đọc Kinh Thánh, con thấy Thiên Chúa tuyệt vời quá, dễ thương quá! Và Đức Kitô thì thật là đáng yêu! Ngay lúc đó con muốn "chia sẻ" cho một người nào đó, kể cho họ nghe về những gì con đã cảm nghiệm được và con nhớ đến Mẹ.

Mẹ ơi! Con thường đến với Mẹ và con chỉ chạy đến với Mẹ khi con buồn, khi con đau khổ hoặc khi con tuyệt vọng. Con đến với Mẹ để xin Mẹ cứu con, giải thoát con khỏi tình trạng khốn khó. Con cứ như một đứa con "đi xa", những lúc con vui sướng, con bình an thì con "lặn" mất tăm mất dạng và khi con gặp khó khăn thì con lại "mò về" với Mẹ để cầu cứu, để xin chuyện này, chuyện nọ rồi con lại "biến". Và có lẽ Mẹ đã quen nhìn thấy gương mặt thiểu não của con khi con đến với Mẹ.

Mẹ ơi! Trên bước đường "lang thang, phiêu bạt" không có đích đến, không có mục tiêu, con đã "bị một người chiếm đoạt" lấy con. Và khi con đã "thuộc về người ấy" thì con cảm thấy "không thể sống thiếu người ấy" được. Con cảm thấy sợ hãi, yếu đuối nếu như con bị tuột ra khỏi vòng tay của "người ấy". Con sẽ chẳng làm được bất cứ điều gì nếu như không có "người ấy".

Mẹ ơi! Người đã chiếm đoạt con chính là Đức Giêsu Kitô! Chính Đức Kitô đã chiếm đoạt con và con đã thuộc về Ngài. Ở trong Đức Kitô, con được bình an, con được hạnh phúc. Ngài đã lấy ra khỏi con trái tim chai đá ngày nào, và Ngài đã thay thế vào bằng trái tim biết yêu thương, trái tim biết "rung động" trước tình yêu của Ngài dành cho con. Và khi con cùng Ngài thực hiện một công việc gì đó, thì con cảm thấy tự tin, can đảm và công việc đó sẽ thành công tốt đẹp theo ý của Ngài. Ở trong Đức Kitô, con không cần phải "xin xỏ" như trước kia nữa, con không còn phải lo lắng như trước nữa bởi Ngài đã cho con tất cả và Ngài đã lo lắng cho con tất cả.

Mẹ ơi! Nhờ có Ngài mà con được đổi mới, con được thay đổi hoàn toàn, từ trong suy nghĩ cho đến những hành vi của con đều được thay đổi. Con được sống trong một cuộc sống mới mà người làm chủ con là Đức Kitô, và con biết được rằng sức mạnh của con chính là nơi Đức Kitô, chính là con biết nương tựa vào Ngài. Đức Kitô đã dẫn con đi trên "con đường mới", Ngài cho con biết được đích đến là ở đâu và mục tiêu của con là gì.

Và Ngài đã chỉ cho con biết rằng: con được ở trong Đức Kitô, con được Đức Kitô chiếm đoạt là nhờ có Mẹ đã âm thầm chỉ lối, dẫn đưa con đến với Ngài. Con chợt nhận ra rằng: hình như những lần con chạy đến với Mẹ để kêu cứu, để than van thì Mẹ thường hay nói và chỉ dạy cho con về một Đức Giêsu Kitô quyền năng, về tình yêu của Ngài, nhưng con đã không để ý, con đã không quan tâm đến những lời chỉ dạy của Mẹ, con chỉ quan tâm đến "chuyện của con" mà thôi. Mẹ đã thường dạy con về sự khiêm nhường, sự thanh khiết, sự hy sinh, lòng nhân hậu bao dung và nhất là sự vâng lời Thiên Chúa một cách trọn vẹn tuyệt đối.

Mẹ ơi! Hôm nay con "trở về" với Mẹ không phải để than van, không phải để kêu cứu và cũng không phải với một gương mặt "thiểu não, đau buồn" như Mẹ đã từng thấy ở con trước kia, nhưng là với một gương mặt rạng rỡ, hân hoan, tràn trề hạnh phúc và để con kể cho Mẹ nghe, con khoe với Mẹ rằng con đã gặp được Đức Kitô, con đã được Ngài chiếm đoạt và con đã thuộc về Ngài. Vâng, Mẹ ơi! Con "trở về" với Mẹ để xin Mẹ một điều: "Xin Mẹ dạy con hai tiếng xin vâng". Con cám ơn Mẹ, con cảm tạ Mẹ.
Con của Mẹ.

Smiley face

Cuốn Sách Một Chữ

Người ta kể chuyện rằng: ngày kia một văn sĩ bỗng nảy sinh ra một ý kiến ngộ nghĩnh. Ông ta muốn viết một cuốn sách. Mà cuốn sách ấy, ông muốn làm sao cho nó không được dài quá một trang. Cuốn sách một trang này lại phải làm sao cho nó không được dài quá một dòng. Dòng ấy phải làm sao cho nó chỉ vỏn vẹn có một chữ.

Chữ độc nhất ấy, cố nhiên, phải làm sao diễn tả được hết mọi tư tưởng cao xa, tốt đẹp của văn sĩ.

Ý nghĩ ấy ngày đêm ám ảnh ông ta, làm cho ông ta mất ăn, mất ngủ. Làm thế nào viết được cuốn sách một chữ ấy?

Cuối cùng nhà văn kia đành ngồi khoanh tay bó gối, thở dài thất vọng... Tất cả những danh từ trên thế giới, không đủ cung cấp tài kiệu, và ý nghĩa cho công việc ông ta dự định thực hiện.

Nhưng, cuốn sách một chữ ấy Thiên Chúa đã viết được. Chữ độc nhất, hàm súc mọi ý nghĩa, vừa hùng hồn, sâu rộng, vừa nhẹ nhàng ý nhị để diễn tả được những kỳ công kiệt tác trong vũ trụ. Tất cả những gì là tươi mát, là xinh đẹp, tất cả những gì là đáng quý chuộng, đáng yêu thương, đáng đòi hỏi, đáng tìm kiếm, đáng ước ao, đáng khát vọng.

Chữ ấy là: Maria, tên của người Trinh Nữ đã được thiên Chúa tuyển chọn và tô điểm cho cân xứng với thiên chức làm Mẹ Ngôi Hai Nhập Thể, cân xứng để trở nên vườn địa đàng thật hoàn hảo, thật sặc sỡ, thật kiều diễm để trong cung lòng của Maria, Thiên Chúa sẽ cử hành một lễ cưới long trọng, không phải giữa một người với một người, nhưng là giữa Thiên Chúa và nhân loại.

Ngày hôm nay toàn thể Giáo Hội hân hoan mừng ngày chào đời của công trình tuyệt hảo ấy của Thiên Chúa. Hân hoan vì với tiếng khóc và nụ cười của em bé mang tên Maria này, vầng đông của lịch sử và công trình cứu rỗi của toàn thể nhân loại đã ló dạng.

Một ngày nọ, thánh Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars, gặp trong nhà thờ một người đàn bà có vẻ đang đau khổ nhiều. Bà ta vừa trở thành góa phụ. Ông chồng đã rơi từ cầu xuống sông và bị chết đuối. Ông ta đã chết khi chưa kịp ăn năn thống hối. Do đó, đối với bà, ông chồng chắc chắn đã mất linh hồn.

Cha Vianney đã nhẹ nhàng đến gần, và được Chúa soi sáng, cha đã nói:

- Chồng bà đã được cứu thoát. Qúa ngạc nhiên và tỏ vẻ không tin, bà ta lại hỏi:

- Thưa cha, làm sao lại có thể như vậy? Cha Vianney cắt nghĩa:

- Có Chúa ở giữa chiếc cầu và dòng sông. Chồng bà đã cùng rơi với Chúa và khi rơi, ông đã làm hòa với Ngài.

- Nhưng làm sao có thể như vậy được? Bà vợ hỏi lại:

- Ðó là một ơn của Ðức Mẹ. Cha Vianney trả lời và cắt nghĩa tiếp:

- Vì một hôm, trên đường từ đồng về nhà, chồng bà đã hái một đóa hoa đem chưng trước tượng Ðức Mẹ ở bên đường. Ðức Mẹ có thể quên được cử chỉ tốt đẹp này sao?

Mừng ngày sinh nhật của Mẹ Maria hôm nay – Ngày 8 Tháng Chín - chúng ta hãy quyết hái nhiều chiếc hoa xinh đẹp dâng kính Mẹ. Nhất là chúng ta hãy tiếp tục làm những việc đạo đức thông thường dâng kính mẹ, như: lần hạt Mân Côi, đọc kinh truyền tin, nguyện kinh cầu. Nhưng chúng ta hãy làm những việc đạo đức thông thường ấy một cách phi thường. Có nghĩa là: miệng đọc, lòng suy và cố gắng đem ra thực hành trong đời sống, để cuộc đời của Ðức Mẹ, vốn đã trở nên một với cuộc đời của Chúa Giêsu, cũng được thể hiện trong cuộc sống của mỗi người trong chúng ta.

Trích sách Lẽ Sống

Smiley face

Ơn Mẹ Ban: Thế Nào Con Cũng Khỏi Bệnh

Chứng từ tri ân của bà Bianca:

Từ 17 năm qua tôi là giáo lý viên của xứ đạo. Tôi có hai con trai, một đứa lên 7 và một đứa lên 2. Khi mang thai đứa con thứ hai, một hôm, lúc khám thai bác sĩ trông thấy hai quả thận của thai nhi không bình thường. Ông báo cho tôi biết và nói có lẽ sau này phải giải phẫu thận cho bé. Nghe bác sĩ nói thế tôi lo lắng vô cùng.

Ra khỏi nhà thương tôi đi thẳng đến nhà thờ. Tôi đến trước bàn thờ dâng kính Đức Mẹ và van xin Đức Mẹ chữa con tôi lành bệnh. Tôi cũng lần hạt Mân Côi mỗi ngày cho đến ngày đứa bé chào đời. Và hôm nay tôi có thể nêu cao chứng từ chiến thắng của Đức Mẹ và lòng tri ân của tôi.

Thật thế, trong vòng một năm rưỡi, tôi đưa con đi khám bệnh chụp hình không biết bao nhiêu lần. Trong tuần lễ ngày 14-6-2004 tôi thật sự sống trong lo âu, bởi vì tôi không thể nào xin được cuộc hẹn với vị bác sĩ ở nhà thương. Cùng lúc, chính ngày hôm ấy tôi nhận được ảnh thánh Trái Tim Vẹn Sạch Đức Mẹ MARIA. Đây là lần đầu tiên chúng tôi nhận được Bức ảnh. Tôi khóc vì xúc động. Tôi tự nhủ: Thế nào con mình cũng được khỏi bệnh!

Ngày hôm sau tôi đưa con đi khám bệnh. Tôi không cảm thấy lo âu. Trái lại tôi cảm thấy hạnh phúc và được khuyến khích. Tôi cũng mang bức ảnh Đức Mẹ ra tiệm để đóng khung thật đẹp. Khám xong, bác sĩ hỏi tôi có cho con uống thuốc gì không. Tôi trả lời không và cho biết chỉ thường xuyên đưa con đi khám bệnh thôi. Nhưng bù lại, tôi cầu nguyện rất nhiều. Bác sĩ ngạc nhiên nhìn tôi và nói:

– Con trai bà không có gì cả. Hai quả thận của cháu bình thường!

Tôi mang con ra khỏi nhà thương lòng tràn ngập niềm sung sướng. Tôi ôm hôn con liên miên. Tôi cũng ghé qua tiệm lấy bức ảnh Đức Mẹ đóng khung và mang về treo trong phòng ngủ của vợ chồng tôi. Mỗi buổi tối, toàn gia đình chúng tôi quy tụ và lần hạt Mân Côi trước bức ảnh Khiết Tâm Đức Mẹ.

Smiley face

Sau đây là chứng từ tri ân của 3 nữ tín hữu Công Giáo Ý dâng lên Đức Mẹ MARIA Fatima, về ơn lành lãnh nhận qua việc lần hạt Mân Côi. Chứng từ thứ nhất của bà Francesca.

Ngay từ thơ bé tôi có lòng kính mến Đức Mẹ Fatima, bởi vì nơi thành phố gia đình chúng tôi sống, có thánh đường tuyệt đẹp dâng kính Đức Mẹ Fatima với bức tượng Đức Mẹ Fatima thật lớn.

Trong vòng 20 năm tôi mang tật điếc tai mà các bác sĩ tuyên bố vô phương chữa trị. Một ngày như thường lệ tôi mua tờ nhật báo, bên trong có kèm tấm ảnh Đức Mẹ Fatima với hàng chữ: Nếu muốn có hòa bình, bạn hãy lần hạt Mân Côi mỗi ngày.

Đọc xong lời này, tôi bật lên khóc nức nở. Bởi vì tôi đang ở trong thời khủng hoảng! Tôi rất buồn về tật điếc tai của mình. Mỗi lần muốn nói gì với tôi, người ta phải nói thật lớn, gần như phải hét to, tôi mới nghe được. Thêm vào đó tôi bị thất nghiệp từ ba năm qua.

Thế là, ngay ngày hôm ấy tôi bắt đầu lần hạt Mân Côi. Tôi lần hạt đều đặn mỗi ngày và ân thánh Chúa tuôn đổ trên cuộc đời tôi. Trước hết, tôi ghi tên tham dự cuộc thi tuyển công cộng, chọn nhân viên đưa đón người tàn tật. Và tôi trúng tuyến. Tên tôi được ghi hàng đầu. Chưa hết. Tôi đi khám bệnh nơi vị bác sĩ chuyên về tai-mũi-họng. Đây là lần đầu tiên tôi làm cuộc khám nghiệm nơi bác sĩ này. Khám xong vị bác sĩ nói với tôi:

- Tật điếc của bà có thể chữa được. Chúng tôi có thể mổ tai cho bà và tôi đoan chắc bà có 99% cơ may nghe trở lại cách bình thường!

Ngay lúc đó, tôi chưa tin lời bác sĩ nói. Bởi vì, chưa có bác sĩ nào quả quyết với tôi như thế. Chúng tôi đồng ý chọn ngày mổ. Và cuộc giải phẫu diễn tiến tốt đẹp. Thính giác trở lại bình thường. Tôi có thể nghe rõ ràng không cần dùng máy.

Tôi xin dâng lời cảm tạ THIÊN CHÚA cùng Đức Mẹ MARIA.

... Chứng từ tri ân thứ hai của bà Bianca.

xem tiếp >>>